Bệnh viện đa khoa B́nh Thuận: Một công tŕnh lớn mang tư duy... nhỏ
Hôm 1-7-2005, tỉnh B́nh Thuận tổ chức lễ khánh thành
công tŕnh bệnh viện đa khoa rất rầm rộ, có sự tham dự của đại diện nhiều
ngành thuộc Trung ương và các tỉnh thành bạn.
|
|
|
Bệnh viện đa khoa B́nh Thuận
|
Ban tổ chức tuyên bố đây là công tŕnh trọng điểm của
tỉnh, được xây dựng khang trang, chất lượng, đưa vào sử dụng sẽ góp phần chăm
sóc sức khỏe người dân tốt hơn. Tuy nhiên, ngay thời điểm đó, phía sau khán đài
buổi lễ, phóng viên Báo Công an TPHCM đă đi t́m sự thật của công tŕnh hoành
tráng này và phát hiện hàng loạt hạng mục, thiết bị được lắp đặt, xây dựng sai
sót, bất hợp lư!
NÓNG NHƯ L̉ LỬA VÀ QUÁ DƯ THỪA MÁY NƯỚC NÓNG, LAVABO
Bệnh viện đa khoa B́nh Thuận với số vốn đầu tư gần 80 tỉ đồng được xây
dựng sau bảy năm thai nghén đă được nghiệm thu kỹ thuật và đưa vào sử dụng từ
ngày 12-6-2005. Ngay từ ngày đầu tiên, tập thể y bác sĩ của bệnh viện đă phát
hiện ra những điều khó chấp nhận của công tŕnh này.
Nóng - đó là điều khủng khiếp nhất mà các y bác sĩ, nhân viên y tế và bệnh nhân
đang hứng chịu. V́ bệnh viện xây theo hướng tây - tây bắc và đông - đông nam nên
từ sáng đến chiều các pḥng khám, pḥng bệnh nhân, pḥng hồi sức đều phải thay
nhau hứng chịu sự thiêu đốt của mặt trời. V́ nắng như thế nên các y bác sĩ phải
linh động bằng cách cho bệnh nhân buổi sáng nằm bên này th́ buổi chiều chuyển
sang bên kia pḥng bệnh để tránh nắng! Toàn bộ cửa sổ, cửa chính các pḥng của
bệnh viện đều được gắn một loại kính trong suốt như nhau nên ở tất cả các khoa
đều bị nắng chiếu thẳng vào.
Tại khoa Nhi, chúng tôi đă tận mắt chứng kiến những em bé nằm trên giường bệnh
mà cha mẹ phải dùng giấy báo, chăn mền che nắng... Cả khoa không có pḥng nào
được trang bị máy lạnh, cửa kính trong suốt không che được nắng nên mặc dù có
những chiếc quạt trên trần nhưng pḥng không khác ǵ một cái ḷ nung! Tại khoa
Sản cũng tương tự, toàn bộ các pḥng bệnh đều không có máy lạnh, không có thiết
bị che nắng nên buổi sáng các sản phụ nằm bên này, buổi chiều lại chuyển sang
bên kia để tránh nắng. Bác sĩ Hồ Thị Như Ái - Phó trưởng khoa - bức xúc: “Pḥng
sinh của chúng tôi mà không có máy lạnh, làm sao vô trùng được? Pḥng th́ chật,
chỉ khoảng 10 người đứng vào là khó xoay trở được, cửa vào lại hẹp... Chúng tôi
không biết khi xảy ra sự cố th́ ai chịu trách nhiệm?”. Ở khoa Xét nghiệm, t́nh
trạng cũng bi đát không kém: toàn bộ các pḥng đều không có máy lạnh, thậm chí
chẳng có quạt điện. Ông Nguyễn Văn Đông - Trưởng khoa - lắc đầu: “Cả ba pḥng
chuyên môn của chúng tôi gồm pḥng vi sinh, sinh hóa và huyết học - truyền máu
đều không có thiết bị lạnh trong khi để đảm bảo chất lượng, nhiệt độ tại các
pḥng này chỉ từ 22-28 độ C. Nắng thế này th́ chúng tôi biết làm ǵ hơn?”. Chúng
tôi vào pḥng vi sinh, đúng là khó tưởng tượng nổi căn pḥng rộng mênh mông
không quạt, không máy lạnh, nắng buổi chiều chiếu thẳng vào làm cả pḥng nóng
kinh khủng. Một nhân viên ngồi trực ở đây trên tay phải cầm quạt để giải nhiệt.
Đi quanh pḥng vài phút mà mồ hôi nhèm nhụa cả người. Tệ hơn là ở ba pḥng này,
trần nhà c̣n bị thấm nước. Mỗi khi pḥng mổ phía trên dọn vệ sinh sau ca mổ là
pḥng dưới lănh hết!
T́nh trạng nắng nóng diễn ra hầu như ở tất cả các khoa của bệnh viện. Hiện đang
xảy ra cảnh tượng rất tức cười, nhất là các pḥng từ lầu một đến lầu bốn, các y
bác sĩ, bệnh nhân, thân nhân người bệnh ai cũng tự lấy giấy báo dán lên cửa
kính, dùng vải, chăn màn hoặc bất cứ thứ ǵ có thể để che nắng cho chỗ ḿnh nằm,
ngồi. Có lẽ đây là tính chất “hiện đại” thể hiện “trí tuệ cao” của nhà thiết kế!
Sự “kỳ lạ” nhất của bệnh viện mới này mà các y bác sĩ bàn tán khá sôi nổi là
việc thiết kế bệnh viện đă cho quá nhiều lavabo (kệ nước). Hầu như tất cả các
pḥng đều được trang bị, xây dựng bệ nước và gắn lavabo như kiểu nhà bếp gia
đ́nh. Thậm chí pḥng làm việc của các trưởng phó khoa, lavabo cũng được lắp rất
nhiều. Bác sĩ Lê Văn Nhật - Trưởng khoa khám - chỉ vào cái bệ nước có gắn lavabo
trong pḥng làm việc của ông, nói: “Tôi không biết pḥng nào cũng xây cái này để
làm ǵ, chỉ khiến cho pḥng thêm chật chội. Mà pḥng nào cũng được “ưu tiên” gắn
thế này hết!”. Đi một ṿng, chúng tôi được chứng kiến hệ thống lavabo của bệnh
viện này rất “hùng hậu”, như tại ba pḥng của khoa Xét nghiệm có đến 52 bộ
lavabo, chắc ít có công tŕnh xây dựng nào trên cả nước ta “sánh” được! Có những
pḥng chừng 10 - 20m2 mà có đến bốn, năm cái lavabo trong lúc bên cạnh các pḥng
này c̣n có nhà vệ sinh.
Cùng với lavabo là hệ thống máy nước nóng Ariston cũng được gắn quá nhiều, như
trong ba pḥng của khoa Xét nghiệm th́ pḥng vi sinh có đến sáu cái máy treo lơ
lửng trên tường và “trùm mền” v́ có ai xài đâu! Một phần đang là mùa nóng, phần
khác là số máy này các y bác sĩ không dám đụng vào v́ theo họ th́ các ṿi nước
gắn rất sơ sài. Có trường hợp tại khoa Ngoại tổng quát chiếc máy nặng 30 - 40kg
bị rớt, rất may không ai bị thương. Trưởng khoa xét nghiệm Nguyễn Văn Đông thắc
mắc: “Mấy cái máy này gắn đầy các pḥng làm việc cho chật chỗ chứ để làm ǵ đâu;
trong khi cái chúng tôi cần là quạt và máy điều ḥa nhiệt độ th́ không có. Thật
khôi hài!”. Tại nhiều pḥng của tất cả các khoa đều bị “quá tải” lavabo và máy
nước nóng. Thậm chí ở khoa Sản, Ban chủ nhiệm khoa c̣n phải làm đơn xin trả bớt
mấy cái máy nước nóng “trùm mền” v́ chật chỗ và nguy hiểm. Không biết đơn vị
thiết kế trang bị các thứ này với mục đích “lập kỷ lục chuyện lạ Việt Nam” hay
để làm ǵ v́ ngay cả Giám đốc bệnh viện Nguyễn Văn Bê cũng chào thua: “Hệ thống
máy nước nóng quá nhiều, phù hợp với... xứ lạnh hơn! Hiện chúng tôi cho ngắt
hết. Đây là do đơn vị thiết kế, chúng tôi không yêu cầu”.
PH̉NG CHỤP X-QUANG: QUÁ NGUY HIỂM!
Các pḥng chụp X-quang, chụp Citi tại khoa Chẩn đoán h́nh ảnh đưa vào
sử dụng mà không được cơ quan chức năng nào kiểm định. Nguyên tắc của tất cả các
pḥng chụp này: khi xây dựng xong phải được cơ quan chuyên trách vật lư hạt nhân
quốc gia đến kiểm định, đo bức xạ tại xung quanh pḥng chụp và các bức tường của
pḥng có tấm ch́ đảm bảo che được bức xạ mới cấp giấy chứng nhận đạt tiêu chuẩn.
Thế nhưng, các pḥng chụp của bệnh viện này th́ được “ưu tiên” bỏ qua khâu cần
và đủ ấy để đưa các pḥng chụp vào sử dụng. Và hiện trạng đang xảy ra ở khoa này
rất đáng lưu tâm. Các bác sĩ của khoa đă dẫn chúng
tôi đi xem tất cả các pḥng chụp, pḥng nào cũng có những sai sót (chưa nói đến
độ nguy hiểm của bức xạ thế nào). Tại pḥng chụp Citi, các bác sĩ chỉ cho chúng
tôi cánh cửa khi đóng lại vẫn bị hở khoảng 7cm nên khi sử dụng, tia bức xạ có
thể phát ra ngoài hành lang bệnh viện. Cánh cửa này là dạng cửa kéo chạy trên
thanh ray nhưng nó khá nặng, các bác sĩ phải kéo bằng tay rất vất vả mỗi khi
đóng, mở. Ngoài ra, cửa pḥng này bị hở, hơi lạnh thoát ra ngoài nên nhiệt độ
trong pḥng không bảo đảm, có thể dẫn đến máy chụp bị hỏng mà cái máy này có giá
khoảng... 1.000 lượng vàng! Một bất hợp lư nữa: pḥng chụp nằm ngay dưới hệ
thống máy lạnh trung tâm, mỗi lần máy lạnh khởi động tạo ra tiếng ồn trong pḥng
này rất khó chịu. Tại pḥng chụp X-quang tăng sáng truyền h́nh có một cánh cửa
mới đưa vào sử dụng đă bị hỏng. Khi đóng, mở cửa, các bác sĩ phải giữ cánh cửa
này cho khéo, không th́ nó trật khỏi thanh ray bên dưới và đổ sầm xuống. Bác sĩ
Lê Văn Ngọc - Trưởng khoa - cho biết đă có lần cánh cửa này suưt đè găy chân một
bệnh nhân. Gọi là cửa nhưng không bao giờ được đóng kín v́ phía dưới là đường
dây điện chạy ḷng tḥng qua. Bác sĩ Ngọc cho biết lư do: “V́ đơn vị thi công
riêng, đơn vị lắp đặt máy riêng nên bây giờ mới có t́nh trạng này”. Ông cũng cho
biết, việc thiết kế các pḥng chụp nằm cách nhau, pḥng tối cũng nằm riêng là
không hợp lư v́ khi chụp phim xong phải xách phim chạy ra ngoài, đi một đoạn mới
đến pḥng tối tráng phim. Đáng ra chúng phải nằm cạnh nhau. Pḥng tối đạt tiêu
chuẩn th́ phải cần hai cửa, trong khi pḥng tối của bệnh viện hiện chỉ có một
cửa. Sự bất hợp lư, nguy hiểm nữa là pḥng chụp này lẽ ra phải nằm ở tầng trệt
để đảm bảo an toàn th́ tại bệnh viện này lại được “ưu tiên” nằm ở lầu một. Tất
cả những sai sót chết người ấy đă được bỏ qua và độ nguy hiểm của nó đến mức nào
th́ không ai biết được!
HỆ THỐNG CẤP OXY: CHỈ LÀM KIỂNG
Bệnh viện quy mô, hệ thống khí oxy cũng được xây dựng rất quy mô với
pḥng chứa khí, đường ống dẫn khí đi khắp bệnh viện và kinh phí mấy trăm triệu
đồng nhưng khi bệnh viện hoạt động th́ hệ thống này bị “điếc”! Đi khắp các pḥng
điều trị, phẫu thuật, chúng tôi thấy các đầu nối của đường dẫn oxy hầu như vẫn
c̣n nguyên vẹn, chưa bóc niêm và bệnh nhân nào cần thở oxy th́ phải sử dụng b́nh
oxy rời đặt ngay trong pḥng. Qua t́m hiểu, chúng tôi được biết hệ thống dẫn oxy
đang có vấn đề. Hệ thống đầu cắm của ống dẫn không phù hợp với loại đầu cắm lấy
oxy của các phương tiện tại bệnh viện nên không thể sử dụng được, muốn sử dụng
th́ phải thay. Hiện mới có một số nơi cấp bách được thay, c̣n thiếu hơn 200 đầu
cắm chưa trang bị.
Ngoài ra, quan sát trong các pḥng, chúng tôi nhận thấy hệ thống đường ống oxy
vào các pḥng đều luồn dưới các ống tuưp bóng đèn néon. Kiểu thiết kế “lạ” này
rất nguy hiểm, bị chập điện th́ điều ǵ sẽ xảy ra?
Nói đến sự thiết kế không hợp lư, ở bệnh viện này c̣n vô số hạng mục công tŕnh;
cụ thể là toàn bộ cửa chính, cửa sổ (trừ khoa Tâm thần) đều không có song cửa.
Ṭa nhà cao, bề thế khi mở cửa trống trải từ trong ra ngoài như thế thật đáng
ngại! Một bác sĩ tại khoa Sản cho biết: “Lỡ có bệnh nhân nào trong lúc cùng quẫn
muốn nhảy xuống th́ đố ai cản được!”. Việc cửa không có song c̣n không đảm bảo
an ninh trật tự, kể cả pḥng làm việc của cán bộ, nhân viên bệnh viện. Một bệnh
viện đa khoa với hàng ngàn người có mặt mà cửa nẻo lại như thế th́ không thể
chấp nhận được!
Đề tài về cánh cửa cũng được các y bác sĩ ngạc nhiên bàn tán từ ngày chuyển về
bệnh viện mới. Pḥng bệnh, pḥng khám, pḥng phẫu thuật cho đến pḥng trực,
pḥng họp... đều là kính trong suốt, người ở bên trong làm ǵ, cử động thế nào,
bên ngoài đều nh́n thấy. Cán bộ, nhân viên bệnh viện có muốn nghỉ trưa th́ phải
dùng giấy báo che lại, trông rất bầy hầy!
Chưa hết, cửa kính ở đây được lắp đặt không phù hợp, do toàn bộ cửa chính đều
gắn kính từ trên xuống đến nền nhà, như thế sẽ gây nguy hiểm cho bệnh nhân v́ lỡ
đụng hay ngă vào là kính sẽ vỡ. Mới đây, một cánh cửa tại khoa Sản đă bị vỡ kính
do có người vô t́nh đụng chân vào. Đáng ra trong bệnh viện, các cánh cửa lớn,
đoạn từ dưới nền nhà lên khoảng 1m phải làm bằng gỗ hoặc nhôm.
Một nghịch lư nữa, gạch men được lát rất nhiều tại các bệ nước trong pḥng như
chúng tôi phản ánh ở trên trong khi tại các pḥng bệnh, pḥng tiểu phẫu th́
tường chỉ quét sơn nước chứ không lát gạch. Như tại khoa Sản, không có pḥng nào
được lát gạch, các bác sĩ cho biết việc chăm sóc bệnh nhân thường xuyên tiếp xúc
với máu, tường quét sơn không thể đảm bảo vệ sinh.
Việc thiết kế c̣n nguy hiểm ở hạng mục bờ lan can của bệnh viện quá thấp trong
khi nền nhà lại lát gạch rất trơn, mỗi lần mưa ướt lênh láng càng trơn hơn, rất
nguy hiểm cho mọi người. C̣n hàng loạt thiếu sót như nhà vệ sinh thường xuyên bị
tắc nghẽn và chật chội, hệ thống nhà vệ sinh công cộng cho toàn bệnh viện không
có đă biến hàng loạt nhà vệ sinh trong pḥng bệnh, pḥng khám trở nên quá tải;
hệ thống xử lư rác thải của bệnh viện cũng rất lạ kỳ, sau mỗi buổi làm việc,
nhân viên bệnh viện thu gom rác tại các pḥng rồi xách xuống đất đưa ra điểm tập
kết; thiết bị vệ sinh không phù hợp, các bàn cầu rất nhỏ... C̣n nữa, có những
công tắc đèn được thiết kế cho hơn 20 bóng đèn, gây lăng phí; các ổ khóa, công
tắc kém chất lượng, dù mới đưa vào sử dụng nhưng đă bị hỏng quá nhiều; hệ thống
ống nước cũng bị ṛ rỉ....
C̣n vô số điều bất hợp lư nữa mà chúng tôi không thể đề cập hết trong phạm vi
bài báo này. Đă nhiều năm trời Bệnh viện B́nh Thuận xuống cấp, bị ngập lụt, Nhà
nước đă phải bỏ ra số tiền rất lớn để xây dựng bệnh viện mới nhằm phục vụ người
dân tốt hơn, thế nhưng v́ sao lại xảy ra t́nh trạng như trên? Tại sao phải đưa
bệnh viện vào sử dụng, khánh thành vội vă trong khi công tŕnh vẫn ngổn ngang
những điều bất hợp lư, vừa sử dụng vừa chỉnh sửa như vậy? Ai là người phải chịu
trách nhiệm, ai là người đă “phát minh” ra những điều lạ lùng trong khi thiết kế
bệnh viện và những người có trách nhiệm đă có phản ứng như thế nào, chúng tôi sẽ
đề cập trong số báo tới.
TRUNG SƠN - LÊ B̀NH
|