|
PGS.TS Phạm Nguyễn Vinh, PGĐ Viện Tim
TP.HCM:
Bệnh nhân là người thầy lớn nhất
PGS.TS Phạm Nguyễn Vinh được biết đến như một
trong những cán bộ ṇng cốt, gắn bó với Viện Tim TP. HCM từ
những ngày đầu thành lập. Ông cũng là một trong ba sáng lập viên
Bệnh viện Tâm Đức - cơ sở y tế tư nhân đầu tiên trên cả nước
chuyên điều trị và phẫu thuật tim.
 |
| PGS.TS Phạm Nguyễn Vinh - Tranh Hoàng Tường |
Ngoài công việc ở hai bệnh viện trên, ông c̣n
tham gia giảng dạy thường xuyên tại một số trường đại học y,
xuất hiện ở nhiều hội thảo y khoa trong và ngoài nước, đồng thời
điều hành một pḥng mạch tư đặt tại nhà riêng của ḿnh - cũng là
nơi ông dành cho chúng tôi một cuộc tṛ chuyện. Mở đầu bằng ḍng
hồi ức về những ngày đầu tiên đến với ngành y, ông nói:
Sau khi đậu tú tài, tôi cũng chưa có định hướng
về nghề nghiệp một cách rơ ràng. Chỉ biết rằng ḿnh phải cố gắng
đậu đại học, trường nào cũng được, để được miễn đi quân dịch. Để
chắc ăn, tôi đăng kư thi nhiều trường, gồm sư phạm, y khoa, nông
lâm theo thứ tự ưu tiên… Rớt “nguyện vọng một”, tôi chọn Đại học
Y khoa Sài G̣n mặc dù chưa biết ḿnh sẽ đi theo ngành ǵ. Sang
năm thứ ba, tôi quyết định theo ngành tim mạch.
Lư do là “mê” giáo sư Lê Văn Điềm. Tim mạch
được xem là một trong những ngành phức tạp nhất, vậy mà qua
“lăng kính” của thầy Điềm, mọi vấn đề đều trở nên đơn giản và dễ
hiểu. Mà có hiểu th́ mới thích. Đi làm ở bệnh viện mọi người
không câu nệ cấp trên - cấp dưới, đối xử với nhau như huynh đệ,
bởi lẽ đa phần lănh đạo bệnh viện đều là thầy hoặc đàn anh, đàn
chị của ḿnh ở trường đại học. C̣n nếu không thích làm cho Chính
phủ th́ có thể mở pḥng mạch tư, cuộc sống khá dễ chịu.
Tuy nhiên, đời ai học được chữ ngờ. Năm 1971,
khi tôi tốt nghiệp cũng là lúc Chính quyền Sài G̣n yêu cầu các
bác sĩ phải gia nhập quân đội. Theo sự điều động, tôi cùng bốn
đồng nghiệp về phụ trách Bệnh viện tỉnh Kiến Tường (nay là huyện
Mộc Hóa, tỉnh Long An). Đó là bệnh viện quân dân y phối hợp, vừa
chữa cho lính, vừa chữa cho dân. Sau năm 1975, tôi đi cải tạo 32
tháng ở Cai Lậy, Tiền Giang.
* Hết hạn cải tạo, quay về với đời thường,
cuộc sống của ông gặp khá nhiều khó khăn. Trong khi khá nhiều
đồng nghiệp ra đi, bản thân ông cũng có điều kiện xuất cảnh cùng
gia đ́nh, đâu là lư do giữ chân ông ở lại?
- Tôi thích ở Việt Nam hơn. Tôi tin việc ḿnh ở
lại cũng có chút hữu ích cho xă hội. Qua lời giới thiệu của một
người bạn, bác sĩ Trương Th́n kéo tôi về làm việc ở Trạm cai ma
túy B́nh Triệu - nơi anh Th́n làm trạm trưởng. Sau sáu tháng,
anh Th́n đưa tôi về pḥng Y học Dân tộc. Anh Th́n rất tốt, sẵn
sàng cưu mang tôi dẫu biết sớm hay muộn tôi cũng sẽ đi theo
chuyên ngành tim mạch. Năm 1978, tôi xin chuyển về khoa Tim mạch
Bệnh viện Nguyễn Tri Phương (Q.5). Sau mười năm làm việc ở đó,
tôi được cử đi tu nghiệp ở Pháp, chuẩn bị nhân lực cho việc
thành lập Viện Tim TP.HCM.
* Có người xem ông như một trong những
“công thần” ở Viện Tim…
- Ư tưởng thành lập viện này xuất phát từ một
thực trạng rất đau ḷng. Người chủ xướng là bác sĩ Dương Quang
Trung - nguyên Giám đốc Sở Y tế TP.HCM. Mỗi năm cả nước có
khoảng một triệu trẻ em chào đời, tỷ lệ mắc bệnh tim bẩm sinh là
8/1.000, th́ đă có tám ngàn trẻ em mắc bệnh. Những bệnh nhi này
chắc chắn sẽ tử vong nếu không được phẫu thuật kịp thời. Trong
thời gian làm việc tại Bệnh viện Nguyễn Tri Phương, tôi có hỗ
trợ Chaine de L’espoir - một tổ chức từ thiện của Pháp - thường
xuyên sang Việt Nam t́m kiếm những bệnh nhi tim bẩm sinh đưa qua
Pháp phẫu thuật do các cơ sở y tế trong nước chưa thực hiện
được.
Thế nhưng, số lượng những bệnh nhi may mắn được
cứu sống không đáng kể so với nhu cầu thực tế. Thông qua một
giáo sư Pháp thuộc Chaine de L’espoir, ông Trung đă có cuộc tiếp
xúc với bác sĩ Carpentier - Trưởng khoa Phẫu thuật Tim Bệnh viện
Paris và cũng là người sáng lập Hội từ thiện Carpentier - đề
nghị giúp đỡ.
Sau hai lần qua Việt Nam khảo sát, vị bác sĩ
khả kính này đồng ư hỗ trợ chúng ta đào tạo đội ngũ y bác sĩ và
trang thiết bị, trị giá khoảng bốn triệu USD. Phía Chính phủ
Việt Nam góp một triệu USD xây bệnh viện. Ngày 1/1/1992, Viện
Tim phẫu thuật thành công ca đầu tiên, do bác sĩ Carpentier trực
tiếp cầm dao mổ.
* Ông có tham gia phẫu thuật ca đó không?
- Không. Ngành tim mạch chia làm hai nhánh:
nội khoa (chẩn đoán, điều trị…) và ngoại khoa (phẫu thuật). Thời
sinh viên, tôi chuyên sâu về nội khoa. Nguyên nhân là do thể
trạng của ḿnh lúc đó không tốt lắm, tôi cao một mét sáu lăm
nhưng chỉ nặng 44 kư lô, sợ không đủ sức khỏe để đứng liên tục
từ 8 - 10 tiếng nếu theo ngoại khoa.
* Thực tế là Viện Tim đang trở nên quá tải.
Là người gắn bó với cơ sở y tế này từ ngày đầu thành lập, ông
nghĩ sao?
- Trung b́nh mỗi năm Viện Tim phẫu thuật được
khoảng 1.350 ca, trong đó có 600 trường hợp là trẻ em bị tim bẩm
sinh. Danh sách chờ phẫu thuật có khi lên đến bốn ngàn, năm
ngàn. Thời gian chờ đợi càng lâu, bệnh càng nặng. Phải thừa nhận
rằng đă có những trường hợp bệnh nhân tử vong trước khi kịp lên
bàn mổ.
Trước thực trạng này, chúng tôi tính đến hai
hướng. Một là chuyển giao kỹ thuật cho một số bệnh viện lớn trên
cả nước. Chẳng hạn như Bệnh viện Tim Hà Nội, Viện Tim mạch Quốc
gia thuộc Bệnh viện Bạch Mai, Bệnh viện Việt Đức ở miền Bắc,
miền Trung là Bệnh viện Trung ương Huế, Bệnh viện Đà Nẵng, c̣n
miền Nam th́ có Bệnh viện Thống Nhất, Bệnh viện Đại học Y Dược,
Bệnh viện 115, khu vực Đồng bằng sông Cửu Long có Bệnh viện Cần
Thơ, tiếc là chưa hoạt động do c̣n thiếu cơ sở vật chất. Hai là
chúng tôi thành lập một cơ sở mới.
Có ba lư do khiến chúng tôi xây dựng Bệnh viện
Tâm Đức. Thứ nhất là muốn giải tỏa bớt áp lực cho Viện Tim. Thứ
hai, chúng tôi muốn các anh em làm ngoại khoa tăng thu nhập.
Những người làm nội khoa như chúng tôi c̣n có thể mở pḥng mạch,
chứ các bác sĩ phẫu thuật, buông dao mổ ra th́ không biết làm ǵ
thêm.
Có sống được bằng nghề th́ anh em mới có nỗ lực
phấn đấu để tiến xa hơn trong nghề nghiệp, nhờ vậy mà bệnh nhân
cũng được hưởng lợi. Thứ ba, chúng tôi có thể mạnh dạn đầu tư
trang thiết bị hiện đại, phục vụ cho điều trị. Đương nhiên, chi
phí điều trị ở Tâm Đức chắc chắn sẽ cao hơn. Viện Tim là bệnh
viện công, chúng tôi không muốn dính líu yếu tố dịch vụ vào. Chỉ
cần một bệnh nhân trả tiền cao hơn th́ những bệnh nhân khác sẽ
mặc cảm. Rồi những người trả tiền cao hơn sẽ được bác sĩ chăm
sóc kỹ hơn, bệnh nhân khác sẽ khổ.
Mặc dù vậy, hiện tại các bệnh viện trên cả nước
cũng mới chỉ thực hiện được khoảng tám ngàn ca phẫu thuật, trong
đó phân nửa là người lớn. Nghĩa là mỗi năm, ít nhất vẫn c̣n hàng
ngàn trẻ em tử vong v́ tim bẩm sinh.
* Trong số những bệnh nhân có nhu cầu điều
trị, người nghèo chiếm tỷ lệ khá đông. Nhưng với mức chi phí
khoảng 2.000 USD cho một ca phẫu thuật, khá nhiều người đành
ngậm ngùi quay về nhà… chờ chết?
- Nói một cách công bằng th́ chi phí cho một ca
phẫu thuật ở Viện Tim thuộc loại rẻ nhất thế giới. Viện Tim có
một pḥng trợ giúp xă hội. Nhờ cơ chế tự cân đối thu chi mà mỗi
năm chúng tôi dành ra khoảng 200 ngàn USD hỗ trợ những bệnh nhân
nghèo. Tùy hoàn cảnh của từng người mà viện có thể hỗ trợ chi
phí từ 50% đến 100%.
Một nguồn kinh phí đáng kể khác là từ Quỹ Bảo
trợ Bệnh nhân nghèo TP. Hồ Chí Minh, các nhà hảo tâm… Đặc biệt
là việc thực hiện chính sách miễn phí chữa bệnh cho trẻ em dưới
6 tuổi. Nhờ vậy mà khá nhiều bệnh nhi đă được cứu sống. Tuy
nhiên, với tốc độ gia tăng dân số như hiện nay trong khi các cơ
sở phẫu thuật tim luôn ở trong t́nh trạng quá tải th́ có lẽ
chúng ta cần tối thiểu 10 năm nữa để giải quyết triệt để thực
trạng này.
* Đă có một nhận xét khá nghiệt ngă rằng
nhiều thầy thuốc hiện nay đă đánh mất chữ “thầy”. Là người trong
cuộc, ông nghĩ sao?
- Đạo đức y khoa đi xuống là có. Tôi cho rằng
một trong những nguyên nhân cơ bản là cơ chế tiền lương dành cho
bác sĩ chưa hợp lư. Thời của tôi, bác sĩ mới ra trường, lương
tháng rất cao, có thể mua được ba lượng vàng. Bây giờ, các em ra
trường, tôi không có ư phân biệt nhưng sáu năm ṛng ră ngồi trên
giảng đường, đồng lương của bác sĩ không bằng người gác cửa
khách sạn th́ việc người ta phải làm chuyện này chuyện kia âu
cũng là điều dễ hiểu.
Tôi khuyến khích các em mở pḥng mạch tư, để có
thể sống bằng nghề một cách lương thiện. Ngay bản thân tôi cũng
vậy, nếu không mở pḥng mạch tư, chỉ trông vào thu nhập từ dạy
học và lương ở Viện Tim, th́ chắc chắn không đủ tiền cho các con
của tôi đi học ở nước ngoài. Một yếu tố nữa là môi trường làm
việc. Gần mực th́ đen, khi mọi người chung quanh tiêu cực, chẳng
hạn như nhận bao thư, th́ người bác sĩ muốn giữ đạo đức y khoa
cũng không dễ, nhất là những bạn trẻ mới ra trường.
* Là một trong những người có quyền chỉ
định mổ ở một bệnh viện đầu ngành như Viện Tim, chắc hẳn cũng đă
có người t́m đến ông nhờ cậy?
- Nhiều chứ. Họ c̣n t́m đến tận pḥng mạch của
ḿnh, đặt vấn đề trực tiếp. Tôi trả lời với người ta rằng:
“Không phải chê nhiều hay ít nhưng tôi đủ sống rồi, không có
nhận. Tiền đó nên cầm về thuốc thang cho người bệnh”.
* Không tác động trực tiếp được ông, có thể
người ta sẽ t́m cách tác động gián tiếp?
- Tôi nghĩ cũng nên thông cảm cho những thân
nhân của người bệnh. Ở Viện Tim, không phải 100% cán bộ y bác sĩ
đều tốt. Do cầu nhiều hơn cung, chuyện có những phần tử xấu lợi
dụng quan hệ để vụ lợi cá nhân là không tránh khỏi.
* Năm ngoái, đề án cổ phần hóa Bệnh viện
B́nh Dân đă gây bất b́nh trong dư luận và cuối cùng đă phải
ngừng lại. Có vẻ kinh doanh bệnh viện đang là nghề hốt bạc?
- Tôi lại nghĩ rằng kinh doanh bệnh viện rất
khó. Trong quá tŕnh hành nghề, yếu tố rủi ro là khó tránh khỏi.
Năm 2007, Tâm Đức lăi hai tỉ đồng, không bằng tiền lăi gửi ngân
hàng. Cổ phần hóa một bệnh viện cũ và xây dựng một bệnh viện mới
là hoàn toàn khác nhau.
Có thể là v́ người ta không hiểu hết ư nghĩa
của cổ phần hóa. Singapore có cách làm rất hay. Chính phủ xây
bệnh viện, trao cho ban giám đốc quyền tự chủ, từ nhân sự cho
đến cân đối thu chi, nhưng toàn bộ lợi nhuận phải được sử dụng
tái đầu tư trở lại bệnh viện. Nếu ngân sách hạn chế, Chính phủ
nên có những chính sách khuyến khích đầu tư vào bệnh viện. Mà
thực ra th́ đầu tư vào bệnh viện cũng đâu có bao nhiêu tiền.
* Xin hỏi, chi phí đầu tư cho Tâm Đức là
bao nhiêu?
- Rẻ lắm. Tư nhân đă làm là rẻ. Chúng tôi xây
bệnh viện hết 55 tỉ đồng, mà nguyên vật liệu, theo yêu cầu của
các cổ đông, toàn thứ tốt. Thêm trang thiết bị và chi phí đào
tạo, tất tần tật hết tṛm trèm 120 tỉ đồng. Đang lạm phát, giá
nguyên vật liệu tăng, nhưng tôi nghĩ tổng chi phí cũng không quá
200 tỉ đồng.
* Đành rằng vốn đầu tư mở bệnh viện không
lớn, nhưng một vấn đề không thể không tính đến là chất lượng đội
ngũ y bác sĩ. E rằng với những ngành như tim mạch, đó là một
thách thức không nhỏ?
- Chúng tôi may mắn là có môi trường Viện Tim
để tự đào tạo nguồn nhân lực. Khi bắt đầu xây Tâm Đức, chúng tôi
đă tuyển dụng nhân sự, trả lương cho các em đi học. Tôi cho rằng
đó là cách làm khá hiệu quả. Tháng trước, qua một đồng nghiệp ở
Bệnh viện Nhi Đồng I, tôi được biết Chính phủ có kế hoạch mở
thêm một bệnh viện nhi thứ ba ở TP.HCM. Đội ngũ cán bộ ṇng cốt
cho cơ sở y tế mới này sẽ được đào tạo tại Bệnh viện Nhi Đồng.
* Ư ông là không thể trông chờ vào nguồn
đào tạo từ hệ thống các trường đại học trong nước?
- Tham gia giảng dạy ở một số trường y, tôi
biết sinh viên ngành y mới ra trường kiến thức chưa được bao
nhiêu. Để các em tham gia vào những công việc phức tạp là rất
mạo hiểm. Ở Tâm Đức, dù chỉ giữ vai tṛ cố vấn, nhưng mỗi tuần
hai lần, tôi vẫn phải đứng khám. Trong y học, có những sai sót
mà người ta không c̣n cơ hội để sửa chữa lỗi lầm.
* C̣n một nguồn nhân lực nữa là chất xám ở
hải ngoại. Được biết hai trong ba người con của ông đang làm bác
sĩ ở Mỹ nhưng có vẻ như họ cũng chưa có ư định quay về?
- Thái Lan có một bệnh viện rất nổi tiếng là
Bumbungrad, thu hút rất nhiều bác sĩ người Thái ở nước ngoài về.
Bệnh viện này sử dụng hàng chục thông dịch viên, thông thạo hàng
chục thứ tiếng, để đáp ứng nhu cầu giao tiếp của bệnh nhân nhiều
nước trên thế giới t́m đến Bumbungrad điều trị.
Thái Lan làm được như vậy là nhờ xây dựng được
một bệnh viện cực kỳ hiện đại. Một chính khách Trung Quốc, h́nh
như là ông Đặng Tiểu B́nh, từng nói rằng cứ mười sinh viên đi du
học mà có hai người trở về là thành công. Tôi khuyến khích những
người trẻ đi du học, càng đi nhiều th́ tỷ lệ quay về càng nhiều.
Hai người con tôi làm việc ở nước ngoài đâu phải v́ tiền, ở Việt
Nam sướng hơn chứ. Hăy để họ phát triển nghề nghiệp, đến một lúc
nào đó sẽ quay trở về phục vụ đất nước.
* Đến giờ c̣n có điều ǵ khiến ông trăn
trở?
- Cái tôi mong muốn là ngành y đừng bị tai
tiếng như bây giờ. Ở một số bệnh viện công, muốn thay cái ra
giường cũng phải chi cho cô hộ lư năm, mười ngàn, tủi nhục quá.
Cũng không loại trừ trường hợp những người cố t́nh gắt gỏng để
ṿi vĩnh bệnh nhân. Hồi đi học ở Pháp, tôi thấy từ bác sĩ cho
đến điều dưỡng, đều rất thương bệnh nhân. Cái này ḿnh nên học
người phương Tây.
Bởi ngoài những trang y văn, những vị giáo sư,
bệnh nhân chính là những người thầy lớn nhất của người bác sĩ.
Chính người bệnh đă âm thầm đóng góp vào sự phát triển của y
học. Lời thề Hippocrate có nhắc đến ngày lễ tri ân Macchabé dành
cho những người bệnh.
* Y học càng phát triển th́ xă hội lại phát
sinh ra nhiều loại bệnh mới, có cả những bệnh nan y. Theo ông,
liệu đó có phải là một nghịch lư?
- Có những cái mà ngày xưa chúng ta không nghĩ
là bệnh th́ bây giờ nó là bệnh. Có những con vi trùng ngày xưa
rất hiền lành, nhưng do biến đổi của môi trường, nó trở nên vô
cùng nguy hiểm. Đến giờ người ta vẫn chưa t́m ra nguồn gốc virus
HIV. Chính v́ vậy mà người bác sĩ phải không ngừng học hỏi. Làm
nghề y, người bác sĩ mà dừng lại là thụt lùi, có khi vô t́nh
giết chết bệnh nhân.
* Năm nay đă sang tuổi 62, ông đă tính đến
chuyện nghỉ hưu?
- Theo kế hoạch, tháng 7 này tôi sẽ nghỉ hưu ở
Viện Tim. Nhưng tôi sẽ c̣n làm việc nữa. Được làm việc là một
nhu cầu của tôi. Câu nói “gừng càng già càng cay” vận vào nghề y
đúng lắm. Tôi thấy quy định nữ 55 tuổi, nam 60 tuổi về hưu áp
dụng vào ngành y là hơi máy móc và lăng phí.
Bác sĩ Phan Kim Phương - người được xem là nữ
phẫu thuật tim giỏi nhất Việt Nam hiện nay - đă bước sang tuổi
năm mươi. Theo quy định, chị chỉ c̣n được làm việc có năm năm
nữa. Như vậy th́ bệnh nhân là những người thiệt tḥi trước tiên.
Kinh nghiệm của những người như chị Phương là vô cùng cần thiết
cho thế hệ đàn em. Đào tạo được những người tài tốn kém vô cùng.
Bác sĩ Carpentier về hưu ở tuổi 65, theo quy định của Chính phủ
Pháp. Vậy là người Mỹ mời ông ấy liền. Mỗi tháng, ông bay qua Mỹ
một tuần làm công tác giảng dạy.
* Công việc ở Viện Tim và Tâm Đức, tham gia
giảng dạy ở một số trường đại học, xuất hiện tại khá nhiều các
hội thảo về y khoa, tan sở lại quay về với pḥng mạch tư… nhưng
nh́n ông vẫn tráng kiện?
- Ấy là nhờ thể thao. Ngày trước, tôi chơi
tennis, rồi chuyển sang bơi lội. Nhưng tennis th́ tuần chỉ đánh
được một buổi, đi bơi th́ thứ nhất là nước hồ nhiều hóa chất,
thứ hai là ḿnh cũng có tuổi rồi, dễ bị cảm. Mua thảm lăn về
chạy ở nhà, nhưng có mỗi ḿnh với cái máy, cũng buồn. Vậy là
chiều chiều hai vợ chồng chở nhau đến sân Lan Anh, chơi tạ. Ở đó
vừa tập luyện, vừa có thể tṛ chuyện với những người ngoài nghề
với ḿnh, vui lắm.
Theo THƯỢNG TÙNG
- Doanh nhân Sài G̣n Cuối tuần |