Giáo sư Ngô Gia Hy: Nặng nợ v́ một cơi nhân sinh
 |
Giáo sư - bác sĩ Ngô Gia Hy (trái) và bác sĩ Araki
(Nhật Bản) - hai cố vấn chuyên môn, theo dơi sát ca
mổ tách đôi cặp song sinh dính liền nhau Việt - Đức
tại BV Phụ sản Từ Dũ
(ảnh chụp ngày 5-10-1988)
Ảnh: N.C.T.
|
TT - Suốt 56 năm chữa bệnh, giảng dạy, nghiên cứu, viết
sách..., tên tuổi và sự nghiệp của GS-BS Ngô Gia Hy măi măi là
nhân cách lớn của một nhà giáo, một thầy thuốc luôn nặng ḷng
với y đức, với sự nghiệp trồng người và cứu người...
Mỗi công tŕnh một tấm ḷng
Làng Tam Sơn (Bắc Ninh) nổi tiếng với nghề dệt
lụa và cũng là một làng khoa bảng, nơi ấy cậu bé Ngô Gia Hy ra
đời. Mẹ mất sớm v́ một khối u.
Cha là cụ Ngô Gia Lễ, vị quan bất đắc chí, giản
dị, thương dân, sống rất mực thước, luôn mong con ḿnh theo nghề
y để cứu người... Vậy là cậu bé Ngô Gia Hy quay quắt suốt cuộc
đời về nỗi đau trong bệnh tật của con người.
Nh́n lại bề dày với 20 đề tài và 140 công tŕnh
nghiên cứu khoa học, mới thấy ông cùng nhiều cộng sự trẻ đă lao
động miệt mài liên tục năm này sang năm khác, ngay trong những
năm tháng thiếu thốn, khó khăn nhất, như thế nào: từ phẫu thuật
bảo tồn lao thận (1961), nghiên cứu bướu ác bọng đái tại miền
Nam VN (1962), đến đưa ra các phương pháp cầm máu trong cắt bỏ
bướu lành tiền liệt tuyến (1969); từ phẫu thuật tạo h́nh bọng
đái (1958-1962), phẫu thuật tạo h́nh niệu sinh dục (1966)... đến
những biến chứng niệu trong ung thư cổ tử cung, tai biến đường
tiểu trong phẫu thuật và thủ thuật sản phụ khoa (1962-1971),
những can thiệp khẩn cấp vào hệ sinh dục trên người nhiều tuổi
(1990)...
Bệnh hiếm muộn và vô sinh nam cũng được ông
nghiên cứu từ năm 1965...
Từ tháng 3-1988 giáo sư được giao chỉ đạo
chuyên môn trong êkip mổ tách đôi Việt - Đức. Một êkip được huy
động đến 70 bác sĩ (BS) và các nhà chuyên môn giỏi từ nhiều đơn
vị y tế khác nhau.
Sau ca mổ, BS Trần Đông A phát biểu: “Tập thể
mổ đă tiên đoán đúng cấu trúc sinh học của Việt - Đức tới 90%,
10% ngoài tiên đoán, đó là sự xuất hiện một tĩnh mạch trên đường
tách đôi và nó đă được xử lư nhanh đúng theo chỉ thị tại chỗ của
GS Ngô Gia Hy...” .
Khi đă nghỉ hưu, ông vẫn dành phần lớn thời
gian để sâu sát, thúc đẩy học tṛ ḿnh nắm bắt những thành tựu
trên thế giới, ứng dụng những kỹ thuật cao trong điều trị, như
nội soi điều trị các loại bướu tiền liệt tuyến, tán và lấy sỏi
niệu quản qua da, tạo h́nh bọng đái bằng ruột non...
|
GS Ngô Gia Hy đă
hướng dẫn trên 70 luận án bác sĩ, phó tiến sĩ, viết rất
nhiều bài báo để công bố 160 công tŕnh khoa học, và là
tổng thư kư tập san y học Acts Medica Vietnam (Hội Y học
VN, 1962-1975), tổng biên tập tập san Thời sự Y dược học
TP.HCM và phụ bản Y học cho mọi người.
Đă viết và xuất
bản bảy sách giáo khoa niệu học, 20 sách chuyên đề về y
đức, khí công... và đang in: Toàn tập niệu học (2.200
trang), Việt ngữ chính tả (2.000 trang), Việt sử và hồn
thơ (2.000 trang).
Được tặng thưởng:
Giải thưởng khoa học Tôn Thất Tùng (2004), Huân chương
Lao động hạng ba (1999), danh hiệu nhà giáo ưu tú
(1990), huy chương V́ sự nghiệp giáo dục (1997), huy
chương V́ thế hệ trẻ (1988). |
Là người thầy, ông không chỉ mong bác sĩ trẻ giỏi chuyên môn, mà
c̣n phải tiếp nối giữ măi cái tinh khiết của màu áo trắng. Giáo
sư là người rất kiên tŕ nói về y đức, viết về y đức và đ̣i hỏi
thầy thuốc phải có y đức.
Ông bảo rằng y học có khả năng xây dựng thiên
đàng v́ có thể chữa hết bệnh, cứu sống người, mang lại niềm vui
cho bệnh nhân và gia đ́nh.
Nhưng y học cũng có khả năng tạo ra... địa
ngục.V́ nếu không cẩn thận, thầy thuốc có thể làm người bệnh
chết oan, mổ xẻ có thể để lại di chứng hoặc khiến bệnh nhân phải
mang tật suốt đời. Và ông rất buồn khi chứng kiến đạo đức nghề y
ngày càng sa sút.
Ông nói: “Trước mắt thầy thuốc hiện nay có tới
2-3 loại bệnh nhân khác nhau: người giàu, người nghèo, vô gia
cư, tất nhiên họ được đối xử khác nhau. Có bác sĩ cứ lo chăm
chút pḥng mạch tư, kéo bệnh nhân từ BV về pḥng mạch tư, bệnh
nhân chưa mổ đă phong b́, mổ xong lại tiếp tục phong b́, suy b́
tranh nhau từng ca mổ, chao đảo bởi công ty dược... Cái trí bâng
khuâng, cái tâm xao động th́ làm sao giữ được y đức?”.
Giữa năm 2003, giá thuốc tăng đột biến, ông lại
gọi tôi đến và phân tích cho thấy rằng giá thuốc tăng là tiềm ẩn
rất nhiều tiêu cực và do sự khuynh đảo của các công ty độc
quyền. Rồi ông đề nghị hăy mổ xẻ và cắt bỏ tận gốc cái ung nhọt
ấy đi.
Bức xúc v́ quĩ bảo hiểm y tế (BHYT) kết dư đến
hơn 2.000 tỉ đồng, ông nói: “Trong dịp tết cách đây khoảng chục
năm, cụ Đỗ Mười, BS Dương Quang Trung... có ghé nhà, tôi có
tŕnh bày về BHYT ở một số nước. Đáng lư chúng ta phải cử người
đi nghiên cứu rồi đề xuất phù hợp với t́nh trạng kinh tế, xă hội
của đất nước, cốt để khi người ta đóng BHYT th́ có quyền đi khám
bất cứ nơi nào trên cả nước, ở y tế công hay tư cũng được và
phải điều trị cho tốt. BHYT phải là đ̣n bẩy để đảm bảo y đức,
bênh vực quyền lợi cả bệnh nhân và thầy thuốc; c̣n BHYT ḿnh làm
sai rồi”.
Chắt chiu từng đốm lửa...
Tháng 10-2003, khi đề án tăng học phí chỉ mới
là dự thảo th́ hàng loạt trường đại học ngoài công lập đă vội vă
đẩy học phí lên đến mức chóng mặt.
Ông lại bức xúc: “V́ sự nghiệp giáo dục hay
kinh doanh lấy lời? Đừng biến giáo dục thành nhà buôn. Thầy buồn
quá! Biết bao nhân lực và cả nhân tài đă bị mất”.
Đầu năm học 2003-2004, tôi có dịp dự buổi giáo
sư đứng lớp với trên 30 tân sinh viên. Bài giảng đầu tiên của
giáo sư là “Nhân cách trong đào tạo, phương pháp học và nghiên
cứu khoa học tại đại học”.
Ông yêu cầu mỗi bạn trẻ tự nghiệm lại xem trong
12 năm qua ḿnh có từng quay cóp hay không! “Quay cóp hiện đă
trở thành quốc nạn rồi”. Ra về, ông bước không vững xuống từng
bậc thang... Tuổi 90, ông vẫn lặng lẽ chắt chiu từng đốm lửa
trong mỗi tâm hồn.
Trong các thế hệ học tṛ của ông, có nhiều
người đă là phó giáo sư, tiến sĩ... giữ trọng trách ở các BV,
lớn. Tôi hiểu v́ sao ông tận tụy chắt chiu từng đốm lửa trong
tâm hồn ấy để cùng tiếp nối cái nghiệp cứu người.
Tại pḥng làm việc của ông đầy ắp sách trong và
ngoài nước, từ y học, khoa học, văn học, xă hội, lịch sử VN và
các nước... Từ năm 1960 ông đă bắt đầu sưu tập tem. Hàng ngàn
con tem được xếp và đóng thành tập theo từng chuyên đề: thuyền
buồm, hoa, hoa lan, kỳ quan, di sản thế giới, những nhân vật văn
học, hội họa...
Ông đi t́m nguồn gốc của y đức qua các lời thề
và di huấn ở các nước trên thế giới và tại VN từ xa xưa cho đến
ngày nay để hệ thống hóa lại bổn phận của người thầy thuốc.
Ông bảo rằng y đức không thể cứ nói suông nữa,
mà đă đến lúc phải ban hành nghĩa vụ luật. Dự thảo nghĩa vụ luật
đă được ông soạn thảo và chỉnh sửa nhiều lần, rồi tự đi “gơ cửa”
các cơ quan chức năng, trong đó có bác sĩ là đại biểu Quốc hội -
từng là học tṛ của ông. Nhưng không ai trả lời.
Ông c̣n rất nhiều hoài băo mà đến cuối đời vẫn
chưa thực hiện được. Ngẫm lại câu thơ của ông Tát sao khô bể nạn
trầm luân, mới thấy cơi nhân sinh với ông sao mà nặng nợ!
KIM SƠN
|
Tôi có cái thất
bại này: hồi mới vào nghề có đứa cháu, con của người
bạn, chơi sao đó mà bị găy mất ngón tay, đưa vào cho tôi
mổ. Lẽ ra tôi phải gắn cho nó liền lại th́ tôi lại không
làm thế mà vứt nó đi, nên đứa cháu thành bị cụt mất nửa
đốt tay.
Giờ thỉnh thoảng
vẫn gặp nó đấy, nó hay đến nhà chơi, nó cười mà ḿnh cứ
nghĩ: “Sao không giữ lại mà bỏ đi?”. Giờ không làm sao
được. Lần khác tôi mổ cho một bà bị bệnh ǵ đó nay không
nhớ nữa mà bỏ quên miếng gạc trong bụng. Hôm sau nhớ ra
phải làm lại, may mà không việc ǵ. Những chuyện đó
khiến tôi suy nghĩ: “Đâu thể thế, phải học thêm, học
thêm nữa mới được”.
Tôi là học tṛ
của GS Tôn Thất Tùng. Ngay từ sinh viên năm 1 tôi được
ông dạy môn giải phẫu học. Ông truyền dạy chúng tôi tính
cẩn thận, nhất là săn sóc bệnh nhân. Ông bảo c̣n trẻ th́
cần luôn nghĩ hướng để vươn tới. Sau này, tôi cũng hay
nói với học tṛ của ḿnh cần có nhiều tham vọng, không
tham vọng th́ không thể thành công được. Bằng ḷng với
số phận của ḿnh th́ xem như hết, không thể thành công,
không làm được sự nghiệp ǵ lớn”.
(Đ.T. ghi theo
lời kể của GS Ngô Gia Hy) |
|