Vi khuẩn tả trong chó ?
Nguyễn Văn Tuấn
Tuần vừa qua,
bệnh tả đột nhiên gia tăng ở các tỉnh phía Bắc. Trong chiều
hướng truy t́m thủ phạm của dịch bệnh, các quan chức thuộc Sở y
tế Hà Nội tiến hành xét nghiệm vi khuẩn tả trong thịt chó, và
kết quả cũng rất ngạc nhiên: họ phát hiện
vi khuẩn tả trong ruột chó. Theo báo chí tường thuật, kết
quả xét nghiệm 6 mẫu thịt chó và phân chó tại Hà Đông cho thấy 5
mẫu dương tính với vi khuẩn tả. Tin này được lan truyền đi rất
nhanh, có báo c̣n chạy cái tít giật gân như “tóm
được phẩy khuẩn tả trong thịt chó”.
Cũng như trước
một kết quả nghiên cứu lâm sàng người tiếp thu thông tin phải
đặt câu hỏi trong bối cảnh thực tế, trước một bản tin như thế
chúng ta có 3 câu hỏi:
thông tin có đáng tin cậy không;
diễn giải thông tin đó như thế
nào; và
chúng ta phải làm ǵ? Tôi sẽ lần lược bàn đến 3 câu
hỏi đó.
Đằng sau mỗi
thông tin khoa học là vấn đề phương pháp. Ở đây, phương pháp xét
nghiệm đóng vai tṛ quan trọng để chúng ta có thể đánh giá độ
tin cậy của thông tin. Tất cả các phương pháp xét nghiệm, dù
tinh vi và đắt tiền đến đâu, cũng đều có vài sai sót như dương
tính giả (tức thịt chó không bị nhiễm khuẩn nhưng kết quả là
dương tính) và âm tính giả (thịt chó bị nhiễm khuẩn tả, nhưng
kết quả xét nghiệm âm tính). Chúng ta không biết tỉ lệ dương
tính giả và âm tính giả mà các quan chức y tế Hà Nội xét nghiệm
là bao nhiêu.
Cần nói thêm
rằng họ xét nghiệm 6 mẫu thịt chó, nhưng 5 mẫu có kết quả dương
tính (tức tỉ lệ là 83%). Chúng ta có thể nào tin rằng 83% mẫu
thịt chó nhiễm khuẩn tả? Tại sao thử nghiệm trên 6 mẫu thịt chó,
mà không là 60 mẫu, hay 600 mẫu, hay 6000 mẫu? Cơ sở khoa học
nào để chọn 6 mẫu? Quan trọng hơn, 6 mẫu đó được chọn như thế
nào, được bảo quản như thế nào? Có rất nhiều vấn đề cần biết,
nhưng bản tin trên không cung cấp được những thông tin căn bản
đó.
Vào thập niên
1970s, ở Ấn Độ xảy ra một trận dịch tả, và các nhà dịch tễ học ở
đó xét nghiệm vi khuẩn tả trên 500 con chó. Kết quả hoàn toàn
âm tính: không một con chó nào bị nhiễm vi khuẩn tả V.
cholera O1. Tuy nhiên, họ t́m thấy vi khuẩn tả trong một số
động vật như gà, ngựa, cừu, ḅ, và trâu. Các động vật này bị
nhiễm vi khuẩn tả v́ chúng phơi nhiễm nguồn nước địa phương vốn
đă bị nhiễm vi khuẩn tả.
Do đó, có thể
suy luận rằng trường hợp t́m thấy vi khuẩn tả trong thịt chó ở
Hà Đông là do thịt chó bị phơi nhiễm nguồn nước bị nhiễm, chứ có
thể chó không bị nhiễm vi khuẩn tả. C̣n bản tin cho rằng ngay
cả thịt chó nấu chín mà vẫn chứa vi khuẩn tả th́ tôi nghĩ đây là
một phát hiện “động trời”, bởi v́ khoa học từ xưa đến nay cho
chúng biết vi khuẩn tả không thể nào sống nổi khi được nấu với
nhiệt độ của nước sôi!
Diễn giải thông
tin có vi khuẩn tả trong thịt chó như thế nào? Cho đến nay, chưa
thấy quan chức y tế giải thích cho chúng ta biết thông tin trên
có ư nghĩa ǵ. Theo ông Nguyễn Trần Hiển, Viện trưởng Viện Vệ
sinh dịch tễ trung ương, “đây là một phát hiện mới v́ từ trước
tới nay chưa phát hiện phẩy khuẩn tả trong đường ruột chó.”
Nếu t́m thấy vi
khuẩn tả trong thịt chó, chúng ta có thể kết luận thịt chó là
nguồn gây dịch tả? Câu trả lời dứt khoát là không. Muốn kết luận
thịt chó là nguyên nhân gây dịch tả, cần phải đáp ứng 4 điều
kiện. Điều kiện thứ nhất là vi khuẩn đó phải tồn tại ở tất cả
bệnh nhân ăn thịt chó. Điều kiện thứ 2 là vi khuẩn đó phải được
tách ra từ chó và có thể nuôi dưỡng trong môi trường thí nghiệm.
Điều kiện thứ 3 khi vi khuẩn nuôi trong môi trường thí nghiệm
cấy vào chó và làm cho chó mắc bệnh. Điều kiện thứ tư là tư, khi
vi khuẩn cấy vào chó và gây bệnh được tách ra phải chính là vi
khuẩn được tách ra ở bước 2. Nói cách khác, hiện nay, chúng ta
vẫn không thể kết luận ǵ về thông tin vi khuẩn tả có trong thịt
chó, và dứt khoát không thể nói thịt chó là nguyên nhân của bệnh
tả hiện nay.
C̣n nhớ trước
đây khi các quan chức dịch tễ học và WHO tuyên bố với báo chí
thế giới rằng ăn thịt chó làm tăng nguy cơ mắc bệnh tả 20 lần.
Khi chúng tôi viết thư chất vấn ông trường đại diện WHO ở Việt
Nam về bằng chứng khoa học ở đâu, th́ ông không cung cấp được
bằng chứng! Khi chúng tôi nêu vấn đề ông vi phạm qui ước khoa
học trong việc công bố kết quả, ông cũng không trả lời thỏa
đáng. Lần này cũng thế, trong khi kết quả chưa công bố trên bất
cứ một diễn đàn khoa học nào, nhưng các quan chức y tế Việt Nam
đă vội vă tuyên bố rằng họ đă phát hiện khuẩn tả trong thịt chó!
Nói cách khác, qui ước khoa học đă không được tuân thủ ở đây.
Chúng ta phải
làm ǵ? Đối với công chúng, thông tin trên là một tín hiệu cảnh
báo rằng chúng ta cần phải cẩn thận trong việc nấu nướng, chế
biến thức ăn, và nhất là nước. Nên nhớ rằng vi khuẩn tả không
thể sống trong nhiệt độ cao. Do đó, thịt và rau cần được nấu
chín để đảm bảo an toàn và tránh nhiễm khuẩn tả.
Kinh nghiệm từ
nạn dịch tả ở London vào thế kỉ 19 cho thấy nguồn nước chính là
“thủ phạm” của ba lần bộc phát bệnh ở qui mô cộng đồng. Có nhiều
lư do để suy luận rằng nạn dịch tả ở nước ta cũng có thể xuất
phát từ nguồn nước bị nhiễm. Rất nhiều nghiên cứu trên thế giới
và nước ta cho thấy uống nước lấy từ sông hồ không đun sôi, uống
nước và bia từ các hàng quán bên lề đường, tắm sông... là những
yếu tố nguy cơ liên quan đến bệnh tả trong quá khứ.
Yếu tố kế đến
là nhà vệ sinh. Hơn một thế kỉ trước nhà vệ sinh giúp thực hiện
một cuộc cách mạng về y tế công cộng ở New York, London và
Paris. Ngày nay có nhiều chuyên gia y tế cho rằng chính việc cải
tiến vệ sinh và đặc biệt là nhà xí là yếu tố chinh phục bệnh
truyền nhiễm và gia tăng tuổi thọ ở người Tây phương (các chuyên
gia này không tin rằng các thiết bị y khoa hiện đại hay thuốc
men đắt tiền tăng tuổi thọ và cải tiến chất lượng đời sống). Do
đó, các quan chức y tế Liên hiệp quốc mới nhận thức rằng cầu xí
là một phương tiện pḥng chống bệnh rất quan trọng ở các nước
đang phát triển như nước ta.
Trước đây, cũng
các quan chức y tế khăng khăng cho rằng mắm tôm là nguyên bệnh
của bệnh tả, nhưng sau đó th́ họ nói mắm tôm vô tội (dù chúng
tôi đă phân tích từ lâu rằng mắm tôm không thể là nguồn gây bệnh
dịch tả). Nay đến thịt chó bị “tố cáo” là thủ phạm của dịch tả
đang hoành hành ở phía Bắc. Qua kinh nghiệm trước đây, tôi e
rằng thịt chó lại bị hàm oan. Thủ phạm dịch tả từ thế kỉ 19 đến
nay vẫn là nguồn nước bị ô nhiễm.
 |