|
Chuyện kể thứ 2 :
Những người “dũng cảm”
Các
bác đang đọc web kính mến, em xin thông báo trước em hổng phải
là B́nh Dương Nhân đâu, lăo B́nh Dương Nhân viết
câu chuyện
số 1 để các bác đọc đang phải ngồi viết bản kiểm điểm v́ bị
sếp em nghi là “có âm mưu nói xấu lănh đạo” các bác ạ. Hai tuần
này hắn đang bị sếp cho “lên bờ xuống ruộng” v́ những chuyện hắn
kể về một cái bệnh viện nào đó mà sếp em cứ nghĩ rằng hắn đang
kể về cái “bệnh viện của sếp”, vậy mà hắn c̣n khều em lại nhờ em
viết giúp câu chuyện số 2 này hầu các bác trên Ykhoanet.com để
các bác không nói rằng hắn nói xạo ?! thương t́nh hắn em cũng
đành liều ḿnh vậy, không biết đời
em sẽ ra sao sau bài viết này. Nhưng thôi cứ kệ nó, “Que Sera
sera” - biết ra sao ngày sau – phải không các bác!.
Chuyện kể rằng, ở cái bệnh viện mà thằng em đây đang
công tác nguyên thủy ban đầu nó là một cái cơ sở từ thiện để
chăm sóc cho “những mầm non” của đất nước không may bị khuyết
tật, sau bao năm vật đổi sao dời, các lănh đạo thấy rằng cái cơ
sở từ thiện đó có vẻ hoạt động không hiệu quả lắm bèn biến ngay
cơ sở thành một cái “bệnh viện 2 trong 1” gồm 1/10 chức năng từ
thiện và 9/10 là làm linh tinh đủ thứ. Các bác đừng
nhăn mặt khi em dùm cụm từ “làm linh tinh đủ thứ”, xin các bác
cứ xem hồi sau sẽ rơ ạ.
Việc đầu tiên là thêm vào cái “2 trong 1” này một chức
năng “pḥng khám đa khoa”. Thời điểm mà pḥng khám đa khoa ra đời
cũng chính là thời điểm mà “phong trào cận lâm sàng” đang rầm rộ
phát triển ở tỉnh nhà em, không hiểu sao lúc đó ai cũng thích được
“cận lâm sàng”, đau răng cũng siêu âm, mỏi khớp cũng làm điện
tâm đồ, sổ mũi cũng phải xét nghiệm máu v.v..., cứ như thể “cận
lâm sàng” là đũa thần vạn năng, mọi thủ phạm gây bệnh qua “cận
lâm sàng” đều bị lôi ra ánh sáng ngay lập tức. Để đáp ứng cho
phong trào đang lên này, sếp em cũng cố gắng chi tiền của đầu tư
mua sắm một số trang thiết bị “cận lâm sàng” cần thiết để cho
bằng chị bằng em. Về máy móc thiết bị mua về th́ em chẳng hiểu
biết ǵ về chúng, nhưng em chỉ ngạc nhiên là tại sao máy mới mua
về mà hầu như chẳng có máy nào có cái gọi là “lư lịch máy” cả,
mà hoạt động của thiết bị th́ cũng hơi tưng tưng, thích th́ hoạt
động, không thích th́ đứng
lại không chạy. Em hỏi sếp t́nh h́nh sao lại thế th́ được
trả lời là do tŕnh độ của người điều khiển máy “không tương
thích” với đời
máy nên máy nó hổng nghe lời người ?! Em cũng đành tin như thế
thật.
Mà cũng đúng là “tŕnh độ người điểu khiển không tương
thích với máy” thật, v́ trong số những người hàng ngày thường
điều khiển các loại máy siêu âm, X-quang... của bệnh viện em đố
các bác t́m ra được
người có chứng nhận đă được
đào tạo qua chẩn đoán h́nh ảnh một cách chính quy đấy. Số là
sau khi mua trang thiết bị xong sếp em mới phát hiện ra rằng
không có người để sử dụng máy móc, thế là một số bác sĩ, điều
dưỡng được
cấp tốc cử ngay đi học một khóa ngắn ngày theo
dạng “cầm tay chỉ việc” của một bệnh viện tỉnh. Em không hiểu
trong ngành y của các bác th́ sao chứ ngành tin học của em mà
đang từ chỗ không biết ǵ sau một khóa ngắn ngày như thế các bác
sẽ được
công nhận tŕnh độ “hoàn thành xóa mù”. Đă thế,
không hiểu học hành thế nào mà đến giờ phút này - nghĩa là đă
rất lâu sau thời điểm học - các bác được
cử đi học chẳng ai có được
một mảnh giấy gọi là “giấy chứng nhận” (..... xóa mù) để làm
phép cả. Thế nhưng sếp em thể hiện rất rơ quan điểm “dám nghĩ
dám làm (bậy)” của ḿnh khi vẫn đưa
những
người này vào điều khiển các thiết bị, v́ thế đă từng xảy ra
những chuyện “thật như bịa” như bệnh nhân nam sau khi siêu âm được
ghi kết quả là “U nang buồng trứng”, hoặc là cái phiếu siêu âm
chẩn đoán của bệnh viện em khi được
chuyển lên bệnh viện cấp trên th́ chỉ có cái tiêu đề “Siêu âm
chẩn đoán” là không bị gạch bỏ c̣n lại tất cả th́ ... không nói
ra các bác cũng hiểu là như thế nào.
Nhưng chuyện không chỉ dừng lại ở đó các bác ạ, h́nh
như sếp em nghĩ “đa khoa” tức là khoa nào cũng làm cả, thế nên
sếp chỉ đạo đội ngũ y bác sĩ & điều dưỡng” không được
phép cho “Chúng nó (bệnh nhân) thoát”. Do đó mới có chuyện là
phần lớn bác sĩ là bác sĩ nội khoa, nhưng một số bác sĩ khi bất
kỳ bệnh nhân nào vào cũng “chiến” tốt, từ khớp, hô hấp, xoang,
bao tử v.v... cho đến ezema, chàm, mắt, tai, mũi họng, đều
“xong” hết, thậm chí có cả những bác sĩ không hề biết tí ǵ về
chấn thương thể thao cũng “dũng cảm” nhận trực cấp cứu cho các
trận đấu bóng đá giải phong trào của tỉnh, nơi mà cầu thủ không
bị chấn thương mới lạ, Các bác thấy phục ḷng “dũng cảm” của
các đồng nghiệp em chưa ?! Có những bác sĩ v́ tự
trọng nghề nghiệp không làm được
như yêu cầu của sếp th́ ngay lập tức bị lên án trong buổi họp
giao ban là không nhiệt t́nh công tác, không đảm bảo chỉ tiêu
khám chữa bệnh của tập thể... và hiển nhiên là sẽ bị hạ bậc thi
đua, trừ lương thưởng và bị sếp vào loại chống đối lănh đạo.
Kinh khủng hơn là sếp em hiện nay đang thực hiện một cái đề án
“đào tạo nguồn nhân lực” nghe qua mà toát mồ hôi lạnh : cho một
bác sĩ không biết một tí ǵ về đông y đi học chuyên khoa 1 đông
y để sau này về làm trưởng khoa y học cổ truyền, và nhận một số
“y sĩ nông trường” về cho đi học thêm 8 tháng về mắt để mở pḥng
khám mắt ?! v́ theo sếp, những người này rất nhiệt t́nh, dám
nghĩ dám làm và điều quan trọng nhất là “không biết sợ là ǵ”,
bác nào có bệnh về mắt xin mời ghé lại bệnh viện em khám chữa
bệnh nhé, đảm bảo sau khi chữa các bác sẽ không c̣n ... dấu hiệu
của mắt nữa đâu !!!.
Năy giờ em kể hơi nhiều về các “y, bác sĩ” dũng cảm
của bệnh viện em, bây giờ em xin phép kể các bác nghe về một
người “siêu dũng cảm” nữa trong bệnh viện em, đảm bảo nghe xong
các bác mà không “tâm phục khẩu phục” em chết liền. Ỏ bệnh viện
em đang kể, có một nhân viên điều dưỡng được
bổ nhiệm làm trưởng pḥng tổ chức của bệnh viện, về tŕnh độ học
vấn th́ học sắp xong lớp 7, xuất thân từ hộ lư qua quá
tŕnh tu dưỡng rèn luyện với ư thức vượt khó vượt khổ vươn lên
đạt tŕnh độ điều dưỡng (bổ túc), thật ḷng mà nói, bác điều
dưỡng này rất nhiệt t́nh công tác, chân t́nh với mọi người,
chuyện ǵ cũng tham gia làm nhưng không chuyện ǵ làm được
tới nơi tới chốn cả. V́ đạo đức,
lư lịch tốt nên được
sếp em bổ nhiệm làm trưởng pḥng tổ chức kiêm chủ tịch công đoàn
bệnh viện. Có một chuyện mà nghe xong em không biêt nên cười hay
nên khóc, em xin phép kể để các bác nhận xét dùm em nhé. Buổi
sáng hôm sau ngày có quyết định chính thức làm trưởng pḥng, vị
cán bộ này mặc một bộ đồ thật mới tới cơ quan để tương thích với
chức trách mới, bước vào cổng bệnh viện gặp ngay một thằng nhân
viên nổi tiếng xỏ lá cất tiếng chào : “Ôi, chào sếp, bữa nay sếp
mặc áo mới nhỉ ?! nhưng áo mới này rộng quá so với
sếp rồi, sếp ơi”, vị trưởng pḥng hồn nhiên trả lời “em nh́n sao
thế chứ, áo này ḿnh mặc vừa in mà”. Thật tội cho vị trưởng
pḥng kiêm chủ tịch này, nhiệt t́nh công việc không thể bù đắp
cho những lỗ hổng to đùng về kiến thức quản lư, v́ thế có những
công việc vị rất hồn nhiên làm mà không hề biết rằng ḿnh đang
làm ... sai, chẳng hạn như khi một nhân viên xin và được
chấp nhận cho nghỉ việc, vị trưởng pḥng tổ chức này kiên quyết
không cho nhân viên đó nhận lại hồ sơ cá nhân với lư do đây là
“tài liệu mật” của cơ quan, măi cho tới khi nhân viên đó khiếu
nại lên tổ chức cấp trên th́ mới được
nhận lại hồ sơ cá nhân của ḿnh kèm theo câu “ối, ḿnh biết đâu,
cứ tưởng đây là tài liệu mật phải được
lưu trữ chứ!” ngạc nhiên chưa ???, rồi cũng vị cán bộ này không
phân biệt được
rơ vai tṛ của công đoàn và chính quyền ra sao, thế nên khi có
một đoàn viên công đoàn cả gan không tham gia đi du lịch tham
quan cùng cơ quan đă bị chính vị chủ tịch này “lệnh” cho kế toán
cơ quan trừ đứt
ngay mấy trăm ngàn tiền lương tháng của đoàn viên ḿnh, măi sau
khi bị khiếu kiện chủ tịch công đoàn này phải nhờ sếp & công
đoàn cấp trên dàn sếp măi mới yên chuyện.
Vậy đấy các bác ạ, đơn
vị
bệnh viện em có rất nhiều người “dũng cảm” và có quá ít người
“không dũng cảm” các bác ạ, t́nh h́nh hiện nay là phe “dũng cảm”
đang cực kỳ thắng thế, cứ cái đà này th́ sẽ có một ngày đẹp trời
nào đó bệnh viện em - mà đặc biệt là sếp – sẽ được
nhận “huy chương v́ ḷng dũng cảm” các bác nhỉ, biết đâu đấy
phải không ạ.
Thôi, em xin kết thúc câu chuyện thứ 2 ở đây các bác
nhé, nếu các bác c̣n có nhă hứng đọc tiếp, em sẽ kể cho các bác
nghe câu chuyện thứ 3 “những sáng kiến .... kinh ngạc”.
Xin chào các bác, và không biết c̣n gặp lại các bác
nữa không !!!???
DƯƠNG B̀NH NHÂN
Thêm 1 tí ạ : Em xin nói rơ là
những nhân vật trong truyện kể này em không nói đích danh ai đâu
nhé, nếu bác nào có cảm giác giống ḿnh th́ đó là ngoài ư muốn
của em, mong các bác đừng
suy nghĩ quá mà có hại cho sức khỏe của các bác. Em xin kính bút
ạ.
Serepoc06
Bác ơi,truyện bác sao mà giống chuyện ở quê em thế!Mà quê em
cũng được gợi là thành phố lớn thứ 2 ở miền Bắc cơ đấy.Giám đốc
bệnh viện Đông Y ,(vốn là bs điều dưỡng ,chẳng biết chút ǵ về
Đông y) khi về hưu,được làm chức Chủ tịch Hội Đông y thành
phố.Rồi khi ông chuẩn bị về hưu lần 2,giám đốc Sở Y tế đương
nhiệm ,học chuyên tu lên,cũng chẳng biết chút ǵ về cái món Đông
y huyền bí đó(sắp về hưu) lại chuẩn bị mông để ngồi vào cái ghế
đó .Huhu...
|