CHUYỆN KỂ TỪ MỘT BỆNH VIỆN
Đọc xong những chuyện kể sau đây, có thể bạn sẽ chép miệng nói
rằng “bịa đặt, lẽ nào lại như thế ?!”, tuy nhiên, với vai tṛ người
kể lại những ǵ được
cụ thể tai nghe mắt thấy tôi xin đảm bảo rằng đây hoàn toàn là
chuyện thật 100% đă và đang xảy ra hàng ngày tại một bệnh viện
tuyến tỉnh của một tỉnh cách TPHCM không xa lắm. C̣n tin hay
không xin tùy bạn.
Chuyện kể thứ nhất : Quán triệt quan điểm “bệnh nhận luôn luôn
đúng”
Chuyện kể rằng khi bước chân về lănh đạo bệnh viện, vị đứng
đầu của bệnh viện đă quán triệt đến tất cả Bác sỹ, điều dưỡng,
nhân viên bệnh viện rằng “bệnh nhân là thượng đế”
và “phải đáp
ứng
mọi yêu cầu của bệnh nhân”.
Quan điểm này được
“tuyên truyền” rộng răi đến cả các bệnh nhân, và tất yếu điều ǵ
đến cũng phải đến, bệnh nhân hồ hởi tiếp thu & khai thác tối đa
quan điểm “phải đáp ứng mọi yêu cầu của bệnh nhận” của lănh đạo,
không những thế c̣n tích cực thông báo rộng răi cho mọi người ở
ngoài cùng biết để thực thi “chủ trương” này. Hệ quả của vấn đề
này là chỉ cần một yêu cầu không được
đáp ứng của bệnh nhân ngay lập tức bệnh nhân xông ngay vào
pḥng lănh đạo để “phản ánh” về “thái độ không phục vụ tốt của
Y, Bác sỹ trong bệnh viện”
Việc khai thác đầu tiên sự “tích cực” của quan điểm này là yêu
cầu Bác sỹ ghi cho nghỉ việc một ngày trong sổ khám chữa bệnh.
Vốn dĩ bệnh viên tôi đang kể cho các bạn nghe nằm rất gần một
doanh nghiệp sản xuất có khoảng chừng 5000 công nhân, v́ thế lượng
bệnh nhân – công nhân đến khám chữa bệnh là con số không nhỏ. Có
những công nhân chẳng bệnh ǵ cả nhưng buổi sang đẹp trời lại
có em yêu rủ đi chơi xa thế là nghỉ việc không lư do ngay để đi
cùng trời cuối đất cùng em yêu, chiều về mặt th́ đỏ lừ v́ nắng,
thân nhiệt có tăng cao chút ít v́ nắng gió, cộng thêm vào đó cái
mệt mỏi của một ngày hết ḿnh v́ em thân yêu, lại sợ b́ trừ
lương v́ nghỉ không lư do, thế th́ cách tốt nhất là ta xông ngay
vào bệnh viện, yêu cầu – chứ không phải là đề nghị nhé – bác sĩ
phải khám và ghi vào sổ khám bệnh là sốt KRNN và phải cho nghỉ
một ngày (KRNN – không rơ nguyên nhân). Lúc đầu một số bác sĩ từ
chối không thực hiện yêu cầu này, thế là số “bệnh nhân” này làm
ầm lên đ̣i phải gặp được
lănh đạo để phản ảnh về “thái độ không nhiệt t́nh trong khám
chữa bệnh của BÁC Sỹ”. Thật không may, lúc này lănh đạo lại đang
trogn ca trực “On line” nên không thể gặp được.
Sáng hôm sau, thôgn qua sự báo cáo của bảo vệ bệnh viện, một
phán quyết được
đưa
ra ngay lập
tức “yêu cầu Bác sỹ trực phải làm kiểm điểm về thái độ của ḿnh,
trừ 10% tiền thưởng, hạ bậc xếp loại thi đua v́ không giải quyết
tốt yêu cầu của bệnh nhân”. Tất nhiên, sau vài lần như thế, bạn
có thể đoán được
cách giải quyết của bác sĩ như thế nào phải không? Thậm chí có
Bác sỹ c̣n sáng tạo đến nỗi đề nghị “bệnh nhân” tự ghi mội thứ
vào sổ khám chữa bệnh và ḿnh chỉ làm thao tác kư là xong !
Bạn có thể t́m được
một bệnh viện nào mà bệnh nhân tới khám bệnh không hề âu lo mà
lại vui như đi trẩy hội không ? Có lẻ là không phải không, xin
thưa với bạn có đấy.
Ở
bệnh viện tôi đang kể đây, bệnh nhân đi khám bệnh như là một
h́nh thức đi thư giăn nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt mỏi.
Bạn không tin ư, xin hăy đọc tiếp câu chuyện dưới đây và cho tôi
nhận xét nhé. Với quy định của Lănh đạo bệnh viện “khám hết bệnh
nhân chứ không khám hết giờ”, thế nên “bệnh nhân” đi làm về, cơm
nước xong xuôi, xem hết thời sự trên VTV1 rồi mới quá bộ đi khám
bệnh v́ vẫn c̣n trogn giờ quy định là trước 20 giờ mà. Đă thế
không chỉ một ḿnh bệnh nhân đi khám mà cả một tiểu đội người
nhà già trẻ lớn bé cùng đi “cho vui” ?! Vậy là trong lúc bệnh
nhân vào bàn để Bác sỹ khám bệnh th́ những người c̣n lại ngồi
trong pḥng chờ mát mẻ tám chuyện trên trời dưới đất, chuyện nổ
như bắp rang, đám con nít th́ chơi tṛ đuổi bắt chạy ḷng ṿng
trogn pḥng, có khi lao cả vào chỗ Bác sỹ đang ngồi khám chữa
bệnh. Bác sĩ nhắc nhở yêu cầu im lặng th́ nhận được
ngay lập tức nhận được
một lời phán thẳng vào mặt từ những người đang ngồi tám “Bác sỹ
ǵ mà dzô dziên, khám không lo khám mà lo đi nghe chuyện người
khác” ?!. Riết hoài bác sĩ đành hát lên câu “lâu rồi đời
ḿnh cũng quen ...”
Nếu có dịp, mời bạn đến thăm bệnh viện này trong giờ khám chữa
bệnh, chắc chắn bạn sẽ thấy choáng trước sự “ăn mặc” của bệnh
nhân đến khám chữa bệnh. Có những bệnh nhân nữ thản nhiên mặc áo
ngủ “không chỉ mỏng mà c̣n hơn thế nữa” hiên ngang đến khám bênh
cứ như bệnh viện là pḥng ngủ nhà ḿnh, lại có những chàng trai
mặc một cái quần cụt không thể biết rơ màu sắc nguyên thủy là ǵ
v́ nó quá bẩn & cũ cùng với áo 3 lỗ nhàu nát xông vào pḥng yêu
cầu bác sĩ phải khám cho ḿnh. Từng có 1 điều dưỡng yêu cầu các
bệnh nhân phải ăn mặc đàng hoàng hơn khi khám chữa bệnh, kết quả
thu được
là “yêu cầu làm kiểm điểm v́ đă khôgn tôn trọng bệnh nhân , cắt
tiền thưởng & hạ bậc thi đua ...” kèm theo thông báo “khẩn” của
lănh đạo đến toàn thể CBNV trong bệnh viện là “tuyệt đối không được
ư kiến về vấn đề ăn mặc của bệnh nhân, v́ đó là quyền tự do
cá nhân của mỗi người”.
Nhưng khó tin hơn cả là chuyện bệnh nhân lệnh cho bác sĩ kê toa
thuốc; bác sĩ T. – một Bác sỹ CK1 – được
hân hạnh đón tiếp một “thượng khách”, sau khi đọc qua toa thuốc
do Bác sỹ T. cấp, bệnh nhân này đùng đùng nổi giận hỏi tại sao
Bác sỹ không cấp cho ḿnh những loại thuốc mà ḿnh yêu cầu ? dù
trong đó có những loại chẳng hề liên quan ǵ đến căn bệnh của
ḿnh. Mặc dù đă được
Bác sỹ T. giải thích cặn kẽ mọi chuyện, nhưng bệnh nhân này vẫn
“kiên quyết giữ vững lập trường” và hầm hầm bỏ ra khỏi pḥng sau
khi ném lại một câu “tao sẽ gặp thằng H. (lănh đạo bệnh viện)
làm cho ra nhẽ, Bác sỹ làm ăn kiểu kỳ cục”. Bác sỹ T. sau một
thoáng ngần ngừ - thật bất ngờ - vội lao theo gọi bệnh nhân trở
lại và viết lại toa thuốc theo đúng yêu cầu người bệnh. Ngạc
nhiên v́ cách cư xử như thế của Bác sỹ T., tôi hỏi v́ sao Bác sỹ
lại làm như thế ? Câu trả lời tôi nhận được
từ T. làm tôi suưt ngất v́ choáng “thế em không hiểu ǵ về quan
điểm bệnh nhân luôn luôn đúng của lănh đạo bệnh viện à ?”
Có lẽ câu chuyện thứ nhất đă quá dài phải không bạn, chúng ta
tạm dừng vậy, hy vọng bạn c̣n đủ kiên nhẫn để theo dỏi tiếp câu
chuyện thứ 2 “Lănh đạo trực khám bệnh ON LINE”
11/07/2008
B́nh Dương Nhân
Phương
Du
Có lẽ
không 1 nhân viên ytế nào (trừ cấp lănh đạo) không thấy bóng
dáng ḿnh trong bài "CHUYỆN KỂ TỪ MỘT BỆNH VIỆN", nhất là các BV
ở tuyến tỉnh-huyện... Và có lẽ những nhân viên y tế chúng tôi
sau khi đọc bài viết ấy đều thấy h́nh như... B́nh Dương Nhân...
đang nói về " nơi" của tôi th́ phải??? Các nhà lănh đạo ngành
cũng như nhà nước ơi!!! khoan hăy trách nhân viên y tế đă, hăy
một lần đọc bài viết này, hăy một lần nh́n về phía bệnh nhân
xem... để hiểu tâm lư của những nhân viên y tế chúng tôi.
Lê
Hồng Nam
Mong muốn
của lănh đạo bệnh viện là muốn cải thiện tinh thần, thái độ phục
vụ của đội ngũ y bác sỹ - vốn là cái "ung nhọt" của ngành y tế
suốt nhiều thập kỷ qua. Bác sỹ chỉ v́ sợ bị cắt thưởng mà làm
theo yêu cầu của bệnh nhân như vậy là quá cẩu thả và cũng thuộc
loại an phận, thiếu ư chí chiến đấu, không dám bảo vệ cái đúng.
Muốn bệnh nhân tin tưởng vào đơn thuốc của ḿnh th́ bản thân anh
phải có kỹ năng thuyết phục. Sau đó phải tham mưu cho lănh đạo
đơn vị về t́nh trạng đ̣i hỏi thái quá của bệnh nhân để có biện
pháp khắc phục. Hăy nhớ: Bổ củi phải có củi vụn! Đừng v́ một
hiện tượng nào đó mà đả phá chủ trương cải thiện tinh thần thái
độ của bệnh viện.
BS
echographie
Cũng phải
công nhận là tŕnh độ và kinh nghiệm lâm sàng của BS từ năm 2000
đến nay (Cũng từ lúc các phương tiện chẩn đoán phát triển phong
phú và nâng cao) từ đào tạo đến khi hành nghề ở các BV, các BS
không c̣n thấy nh́n ,sờ ,gỏ, nghe là cần thiết và chỉ cần kư
hằng loạt xét nghiệm sau đó dựa vào các thông tin của các BS cận
lâm sàng mà quyết định điều trị. ( V́ khám làm chi cho mệt, và
cũng không khám kịp khi mỗi pḥng khám quá tải. Chỉ cần nghe BN
xin siêu âm là OK. nghe loáng thoáng đau ở mông là siêu âm, đau
ở đầu là siêu âm… thậm chí cũng không cần ghi chỉ định siêu âm
là cơ quan nào? cần chẩn đoán bệnh lư ǵ? Chỉ cần ghi vỏn vẹn
“Siêu âm tổng quát”. Hiện nay BS lâm sàng cũng không có kiến
thức về SA và cũng không nắm được là siêu âm trường hợp nào có
thể chẩn đoán được và trường hợp nào là phải cần đến phương tiện
khảo sát khác. Chính v́ thế sự lạm dụng siêu âm là không tránh
khỏi từ đó dẫn đến sự tăng” CẦU” cần siêu âm để rồi các BS cũng
cần phải “CUNG”do đó nhiều pḥng SA được mọc lên với các chẩn
đoán của một số BS SA với kiến thức lơm bỏm với nhiều mô tả kỳ
quặc có khi t́m mọi sách vở SA cũng không có sự mô tả và chẩn
đoán nào như vậy. Như vậy để tránh sự lạm dụng nầy mỗi thầy
thuốc chúng ta phải tự vươn lên và bổ sung kiến thức từ người
làm SA đến người chỉ định SA để góp phần có thêm thông tin cho
BS điều trị cũng như không làm BN phải tốn kém khi trong tay có
khoảng 5 kết quả SA mà mỗi kết quả là một chẩn đoán. BN cũng rối
mà BS điều trị cũng ngọng. Phải không quí vị?
Nguyễn
Hải Đăng
Việc được
nêu ra trong bài viết trên đây là có thật. Tuy nhiên không
nhiều. Nếu khái quát nó lên th́ hoá ra đó là một cái nạn???
Tôi nghĩ
tất cả nhân viên và lănh đạo cái bệnh viện đó phải thấy tự xấu
hổ v́ đă chung tay, đồng tâm nhất trí tạo ra (nếu như bài viết
này) một môi trường làm việc quái thai như vậy. Chẳng lẽ không
ai biết đọc để có thể hiểu quyển lợi và trách nhiệm của ḿnh như
thế nào. Theo đúng pháp luật quy định.
Tôi nghĩ
nhân viên bệnh viện đó nên đấu tranh đi. Dân tộc ta có truyền
thống đấu tranh mănh liệt đó thôi. Đừng đem những chuyện như thế
bày ra cho thiên hạ nh́n, người ta cười cho.
Mà chuyện
lănh đạo trực online cũng không nên nói thêm nữa, xấu lắm.
ngo dang trinh Ngành Y trở thành ngành dịch vụ. Nếu
bn trả công xứng đáng th́ ḿnh làm theo.
NGUYỄN VĂN TƯỜNG Là một BS làm việc tại BV B́nh
Thuận 13 năm nay, tôi tin rằng bài viết " CHUYỆN KỂ TỪ MỘT BỆNH
VIỆN" của B́nh Dương Nhân hoàn toàn không cường điệu hóa vấn đề.
Đó chính là sự thật mà chính bản thân chúng tôi nhiều lúc phải
ngậm đắng nuốt cay mà chịu đựng!
|