NGHỊCH LƯ CUỘC ĐỜI
Tôi là một bác sĩ - đă từng công tác tại một số bệnh viện
nhà nước tuyến tỉnh – nhưng hiện nay tôi đă rời bỏ bệnh viện nhà
nước ra “làm thuê” cho một pḥng khám đa khoa tư nhân. Có thể
dưới mắt nhiều đồng nghiệp cũ, tôi là một kẻ ham tiền nên đă rời
bỏ vị trí “phục vụ” trong cơ quan nhà nước để trở thành kẻ làm
thuê. Nhưng với thời gian không lâu làm việc tại cơ sở này, tôi
lại cảm nhận được rằng chính
ở vị trí này tôi lại có thể phục vụ tốt
hơncho nhiều người bệnh, và tôi được là
chính tôi – được đối xử đúng với cương vị
bác sĩ của ḿnh -. Có vẻ nghịch lư quá phải không ?
Khi làm cho pḥng khám tư nhân, tôi cảm nhận nhu cầu được
lắng nghe của người bệnh, được kể về bệnh
tật của ḿnh, được nghe bác sĩ khuyên nên
ăn uống ra sao, nghỉ ngơi như thế nào và thậm chí nhu cầu được
bày tỏ những bức xúc trong cuộc sống đời
thường của bệnh nhân. Họ - những người
bệnh nhân đến với pḥng khám chúng tôi – có thể là những người
rất khá giả trong nội thành, nhưng cũng có cả những người nghèo
và rất nghèo đến từ các vùng ngoại thành hoặc từ các tỉnh miền
tây nam bộ, các tỉnh vùng Tây nguyên xa xôi, song khi bước chân
vào pḥng khám tất cả đều có chung một nguyện vọng là được
bác sĩ hỏi thăm, được chỉ dẫn các xét
nghiệm cần thiết, được thông báo rơ ràng
bệnh trạng của ḿnh, được biết rơ các
loại thuốc uống và những cảnh báo về tác dụng phụ của thuốc nếu
có. Những người bệnh bước chân vào pḥng khám với mong muốn được
giải bày những lo âu của ḿnh, c̣n chúng tôi – những bác sĩ –
đều chăm chú lắng nghe. Sau một ca khám niềm vui chúng tôi có được
chính là nét mặt giảm bớt lo âu, là một câu nói đơn
giản “cảm ơn bác sĩ” xuất phát từ
tấm ḷng của bệnh nhân, là sự hài ḷng hiện trên khuôn mặt
người bệnh dù số tiền họ phải trả có thể lên tới con số trăm
ngàn. Và chính bản thân tôi cũng thấy được
ḿnh đă làm được đúng chức năng của một
bác sĩ như tinh thần “lương y như từ mẫu” của Bác Hồ đă từng
nói. Bên cạnh đó, việc trả lương theo năng lực thực tế của mỗi
người giúp cho chúng tôi có thể đảm bảo tốt cuộc sống của ḿnh
và tạo ra một không khí làm việc hăng hái, ư thức tự học hỏi của
mỗi người để không ngừng nâng cao tay nghề.
Nh́n lại quá tŕnh công tác ở bệnh viện Đ. T́nh B, một địa
phương chỉ cách TPHCM 30km mà tôi cảm thấy rùng ḿnh v́ sợ, với
căn bệnh thành tích cố hữu của lănh đạo, những bác sĩ như chúng
tôi bị giao “chỉ tiêu” mỗi buổi sáng phải khám được
từ 80 – 120 bệnh nhân (trong 3,5 giờ đồng hồ). Với mức độ b́nh
quân khoảng 2 phút cho một bệnh nhân, đội ngũ bác sĩ, điều
dưỡng của bệnh viện dần trở thành người máy, không c̣n cảm xúc,
không c̣n thời gian để lắng nghe, thậm chí cũng không c̣n thời
gian để t́m hiểu tiền sử bệnh của người bệnh, cả buổi sáng chúng
tôi chỉ có 3 thao tác lặp đi lặp lại : gọi tên bệnh nhân, lật áo
lên áp ống nghe vào người và sau đó ghi toa thuốc, ngoài ra
không c̣n ǵ khác. Rồi sự trả lương không theo năng lực thực tế
của mỗi bác sĩ mà căn cứ theo ngạch bậc, theo bằng cấp (ảo) đă
tạo ra sự bất công lớn trong thu nhập của mỗi bác sĩ.
Kết quả của tất cả những việc đó là bệnh nhân không hài ḷng
với cung cách làm việc của bác sĩ, bác sĩ th́ không cảm thấy
hứng thú trong nghề nghiệp, lănh đạo th́ cứ luôn ḥ hét phải đạt
chỉ tiêu này, chỉ tiêu kia v.v.. thế nhưng nghịch lư vẫn xảy ra,
cuối năm bệnh viện Đ. vẫn được đủ các cấp
khen thưởng với đủ các loại giấy khen, bằng khen mặc cho bệnh
nhân không cảm thấy hài ḷng về bác sĩ, bác sĩ th́ tự cảm thấy
xấu hổ với lương tâm v́ ḿnh chưa làm tṛn trách nhiệm bác sĩ ,
chỉ có lănh đạo là phấn khởi v́ đă “hoàn thành vượt mức
chỉ tiêu đề ra” và được đánh giá là một
“lănh đạo năng động” v́ đă biết đối xử “tế nhị” với các đoàn
thanh kiểm tra của ngành dọc. Cuối cùng tôi đă rời bỏ bệnh viện
ra đi v́ lương tâm nghề nghiệp không cho phép ḿnh hành xử như
thế với người bệnh
Viết ra những ḍng này, tôi không có ư
thanh minh cho những bác sĩ rời bệnh viện công ra làm bệnh viện
tư nhân, tôi chỉ mong ước rằng một ngày nào đó bệnh nhân của
bệnh viện công cũng được phục vụ tốt như
bệnh viện tư, các bác sĩ của bệnh viện công đều có thể có đủ
thời gian dành cho những bệnh nhân đến với ḿnh để lắng nghe, để
chia sẻ và để an ủi người bệnh, và mong
ước lớn nhất đó chính là chúng tôi được
đối xử đúng với chức trách bác sĩ của ḿnh.
B́nh Dương, 05/07/2008
Bs. Bích Vân
Phú Yên: Nhiều bác sĩ, dược sĩ “bỏ” cơ sở y tế Nhà nước
Dang
Nguyen
Tôi là
Điều Dưỡng hiện đang làm việc tại 1 bv loại 1 của TpHCM.
Với t́nh
h́nh thực tế như hiện nay đúng là người bệnh và Bác sĩ và Dd đều
rất ngán ngẫm không khí làm việc tại BV, không nói th́ ai cũng
biết rồi, phải nói rằng rất là mệt mỏi.
Đồng
lương thấp tác động rất lớn đến cách nghĩ và làm việc của mỗi
người. Tôi rất thông cảm với những lời tâm sự của Bs Vân. Bs đă
chọn đúng hướng đi cho ḿnh, chẳng thà đi làm ở BV tư nhưng thật
thoải mái không phải tính toán lo lắng về các khoản thu nhập
hàng tháng của ḿnh có đủ chi tiêu hay không?
ở BV tôi
làm (là BV công) tôi thấy 1 số ít Bs thật đáng xấu hổ, nhận tiền
hoa hồng của tŕnh được rồi ghi toa cho BN những loại thuộc
không cần thiết nhưng giá cả trên trời. Là Dd nên chúng tôi biết
rất rơ các cách để làm kiếm tiền như vậy. Biết làm sao hơn được
v́ tiền mà. Cho nên Bs nào và anh chị Dd nào nếu có điều kiện
th́ cứ đi làm ở nơi nào mà ḿnh cảm thấy làm việc thật thoải
mái, hàng tháng lĩnh lương cầm tiền thấy nhẹ nhơm đầu óc th́ cứ
đi làm. Dùng câu nệ làm BV tư, công làm ǵ. Đạo đức nơi nào mà
chẳng thể hiện được
bs
phuong
Tôi cũng
là một BS nội khoa, biên chế nhà nước gần 10 năm, làm việc ở một
bv loại 1 ở thành phố. Lănh đạo khóa tôi ở bv rất giống bs đồng
khởi. Dù làm việc vất vả, chúng tôi cũng có gắng làm được, nhưng
lănh đạo khoa đối xử với chúng tôi như tôi tớ, la mắng, coi khoa
pḥng như nhà riêng của ḿnh, tôi cũng chưa biết tính sao, đi
hay ở.
Dr.Quang
Sơn
Theo tôi
không nhất thiết là Công hay Tư mới thể hiện được Lương Y
- Từ Mẫu. Tại sao khi làm ở phòng khám tư BS mới có
thể lắng nghe và thấu hiểu ? Cho tôi xim mạo muội hỏi
rằng: "Có phải vì là phòng khám tư nên mới chịu khó
Lắng nghe... để tìm ra bệnh, cho thuốc có hiệu quả, còn
Công thì MAKENO không a? Không biết có phải vì ÁP LỰC
CÔNG VIỆC quá cao nên có MỘT SỐ Y,Bác Sĩ và có cả
những chị lao công, tạp vụ luôn luôn cho mình cái quyền
XIN CHO và KHÔNG ĐƯỢC HỎI, có lẽ vì họ được... nên họ
không cần ...
"Nhẹ
nhàng cũng bấy nhiêu lương...
BUÔC BOA chút đỉnh nhẹ nhàng êm tai..."
lời
thật nghe chẳng lọt tai,
các Bác nghe khó bỏ qua đừng buồn.
(Nếu
các Bác không tin thì xin mời nghé thăm BVĐK An Giang sẽ
rõ)
Bs
Bích Vân
Nói cùng
nhau nghe
Xin chào
tất cả đồng nghiệp- đặc biệt là những đồng nghiệp đă quan tâm
đến những ḍng tâm sự của V,
Khá bất
ngờ - với những ḍng tốc kư trong phút hạnh phúc với công việc
khi cuộc đời đang chuyển gam – kư ức chợt ùa về... đă được các
đồng nghiệp đón nhận và đi vào ḷng người ,
Ông bà
ngày xưa có câu “ có ở trong chăn mới biết chăn có rận ”. việc
ǵ cũng có thể và không việc ǵ là không thể...
V đă đọc
và lắng nghe tất cả những ǵ các đồng nghiệp đă chân t́nh chia
sẽ và bộc bạch . Ở từng hệ quy chiếu khác nhau , mỗi người đều
có lư theo cách nghĩ của riêng ḿnh .
C̣n V –
17 năm là Bs nội khoa . Cũng từng sinh ra và lớn lên từ bờ tre
gốc rạ . Mơ ước vào nghành y là khát khao cháy bỏng khi c̣n là
cô bé lớp 5- sau biến cố mất đi người Cha v́ bệnh tật mà ngày ấy
(1976 ) vùng quê chưa có Bs .
Ngần ấy
để các đồng nghiệp hiểu tâm tư và nguyện vọng của V như thế nào
...
Cũng từng
ấy năm trôi qua nhưng V chưa một lần mở pḥng mạch tư , thời
gian, sức lực cống hiến hết công việc. Hy sinh, thiệt tḥi tất
cả chấp nhận cả nhưng không thể đánh mất luôn cả ḿnh – đó là
ḷng tự trọng làm Người . Có nhà tâm lư học đă nói : khi không
thể thay đổi xung quanh th́ hăy tự thay đổi chính ḿnh . Đó là
một bước ngoặc nữa trong cuộc đời ...
Thật ḷng
– tâm nguyện của V sau khi nghĩ nhà nước sẽ mở pḥng khám tại
nhà – miễn phí cho những người hoàn cảnh khó khăn thông qua h́nh
thức không thu tiền khám bệnh trực tiếp mà có 1 thùng “đóng góp
”tự nguyện của người bệnh vào đấy. Bởi lẽ V suy nghĩ có như vậy
th́ những người nghèo mới không e ngại khi bị bệnh đến khám bệnh
v́ không có tiền . C̣n V vẫn tiếp tục sống có ích .Hiện V đang
làm hồ sơ để thực hiện ước nguyện đó . C̣n thới gian chuyển tiếp
nầy V làm bv tư để không uổng phí thời gian, không quên chuyên
môn và hổ trợ kinh kế gia đ́nh .
Cảm ơn
các đồng nghiệp đă lắng nghe ,sẽ chia và giúp V hiểu rộng hơn
cách suy nghĩ của mọi người trước cuộc sống .
V có một
phương châm “ hăy làm những ǵ mà lương tâm mách bảo là ḿnh
đúng ” “ không có hạnh phúc nào bằng sự an tĩnh trong tâm hồn ”
Bs Hoa
Súng
Là BS tại
vn, xin hăy học, học, học. Đừng chú ư đến những chuyện khác. V́
Gđ bv hay gd sở hay cả bộ trưởng cũng vậy thôi. Cơ chế nó thế
đấy. Hăy làm việc và học tập hết ḿnh. Hăy biết kiếm tiền một
cách chính đáng. Một bs mà không biết kiếm tiền sạch th́ cứu cho
ḿnh c̣n không nỗi sao cứu cho bệnh được.
Chỉ biết
chê trách đủ thứ, c̣n khi gặp 1 bệnh khó thực sự lại bó tay, lại
nói dốc, lại viện dẫn sách này, sách kia (mà có đọc đâu). Gặp bn
nước ngoài th́ câm như hến. CÓ XỨNG ĐÁNG LÀM BS KHÔNG.
HĂY LÀM
VIỆC, HĂY HỌC TẬP, HĂY KIẾM TIỀN TRONG MỌI HOÀN CẢNH.
Hong
Son
He thong
Y te cong qua nhieu bat cap.
Doc nhung
y kien cua cac quy dong nghiep toi rat dong cam va hieu duoc
phan nao tam tu cua nhieu bs hien nay.
Co qua
nhieu bat cap trong he thong y te VN ma toi nghi se phai thay
doi trong tuong lai gan neu moi chung ta nghi nhieu hon ve noi
kho cua BENH NHAN khi phai vao vien. La mot Bs cong tac tai HN
doi khi toi tu hoi sau bao nhieu nam dat nuoc giai phong, dan so
thu do va ca nuoc da tang len bao nhieu ma o HN toi khong thay
cac benh vien cong thay doi la may. Van tung ay BV voi doi ngu
nhan vien y te cung voi nhan luc khong thay doi bao nhieu trong
khi benh nhan thi luon phai chen lan, cho doi. Tai sao o nha
nguoi ta duoc sinh hoat trong nhung dieu kien hien dai thoai mai
va khi vao vien lai bat nguoi ta lam chung giuong va cac dieu
kien phuc vu qua kem koi nhu vay. Ngay cang co nhieu nguoi VN ra
nuoc ngoai chua benh la minh chung xac thuc nhat cho dieu do.
Neu
ai da tung di truc tai khoa cap cuu BV Viet Duc, Bach mai, hay
Vien Tim mach Viet Nam ...se thay ngay nhung bat cap va kho so
cua nguoi benh va nhung vat va cua bac sy. Co lan toi da noi
voi cac dong ngiep la benh nhan vao ngoi vien chu khong phai vao
nam vien vi lam gi co giuong de nam (3 BN/giuong).
Rat nhieu
dieu muon noi ve bat cap cua he thong y te viet nam nhung noi
lam gi boi toi tin rang nhung dieu toi biet la nhung dieu ma ai
cung biet. Toi khong dong y voi y kien mot so dong nghiep do loi
cho Lanh dao cac BV cong, boi day la kho khan o tam vi mo. Giam
doc benh vien cong cung bi troi tay troi chan nhieu boi neu cho
ho mot co che thoang hon toi giam khang dinh rang moi viec se
khac va tot dep hon nhieu.
Tom lai
voi co che hien tai:
- Benh
nhan vao vien qua kho va khong hai long.
- Bac sy
khong hai long vi thu nhap khong xung voi cong suc cua ho.
Mot loai
hinh dich vu ma ca khach hang va nguoi phuc vu deu khong hai
long thi chac chan loai hinh do can phai thay doi.
Cam on
cac dong nghiep.
Dr Son
NGUYEN
BA PHUOC
Toi cung
la bac si nhu cac ban. Toi dang cong tac tai benh vien khu vuc
tinh, co vai dieu muon noi voi cac ban la theo quan diem cua
toi la: cac ban cu lam viec bang tam long cua minh, luong tam
cua minh va kha nang cua minh mien sao giup do duoc it nhieu cho
benh nhan, bat ke ban lam viec o benh vien cong hay benh vien
tu, ke ca o phong mach tu cua ban cung duoc. Dau biet rang moi
noi dieu co kho cua no. Theo toi khong nhat thiet lam benh vien
cong la co dieu kien phuc vu tot, hay lam benh vien tu phuc vu
tot ma do chinh ban than ban cai luong tam, tam long cua ban.
Ngay ca ban khong lam dau ca ban mo phong kham tai nha ban muon
phuc vuc benh nhan bang tam long cua ban, bang luong tam cua
ban cung duoc .
An Giang
12/7/08
NGUYEN BA
PHUOC
Kiem
Khach
Chào các
đồng nghiệp.
Sau khi
tôi đọc bài viết của bạn Thích Thiện Tâm tôi thấy ḿnh buồn quá!
Không phải là tôi buồn v́ bạn khác cách suy nghĩ của tôi, mà tôi
buồn v́ qua ư của bạn làm tôi bất ngờ, bởi sự suy luận của bạn
về "kết quả" và sự "chọn lựa" điều trị giữa BV Công và BV Tư như
thế, và sự so sánh việc làm giàu và làm từ thiện của ông Bill
gates với sự làm giàu và từ bỏ người nghèo! Ư bạn là để bạn (hay
các ông chủ BV tư) giàu đi rồi họ (bạn)sẽ giúp người nghèo
chăng?... và ngày điều trị hết bệnh giữa BV Công va Tư...
H́nh như
không thể so sánh như vậy đâu bạn ạ! tôi nói bao nhiêu là bạn có
thể hiểu?! Tôi dự tính rằng thôi ḿnh không tranh luận làm ǵ,
v́ ai cũng có một cách suy nghĩ riêng và quyền cho ḿnh được
nhận định một vấn đề nào đó... Nhưng cũng thật bất ngờ là diễn
đàn này lại có nhiều đồng nghiệp có nhiều ư kiến với nhiều góc
cạnh khác nhau và cũng rất hay. Biết đâu với diễn đàn của
ykhoanet.com sẽ bật ra những ư tưởng mới góp phần xây dựng một
chiến lược mới cho ngành y tế VN th́... hay quá. Nếu được a Phan
Xuân Trung nên mở hẳng một topic trên trang chủ về: những ư
tưởng (hay góp ư) về người ngành y chung tay xây dựng ngành y tế
VN.
Trở lại
vấn đề mà các bạn nêu và bàn luận, tôi xin phép nói về những
nhận định của cá nhân ḿnh mà thôi và không hề có ư nói bạn nào
sai, nếu có th́ mong các bạn thứ lỗi! Việc xă hội hóa của ngành
y tế VN là việc rất quan trọng. Cái được cụ thể và rơ ràng nhất
là bệnh nhân được chọn lựa cho ḿnh người Bs(hoặc BV)mà minh
muốn phục vụ. Cái được thứ hai là đă làm giảm đi áp lực về "chất
và lượng" bệnh nhân mà lẽ ra nhà nước phải gánh vác v́ không thể
có đủ nguồn kinh phí. Cái được thứ ba là tạo một sự canh tranh
lành mạnh trong việc đầu tư về các nguồn lực giữa BV Công và BV
Tư. Nhưng những ǵ diễn ra (mà không chỉ có tôi mới thấy) sự
khắc nghiệt của môi trường BV tư đ̣i hỏi cái chính là lợi nhuận,
tôi không biết có bao nhiêu Bs phải ngậm đắng nuốt cay là phải
làm việc với những ông chủ BV tư. Sự ṣng phẳng và trân trọng
chỉ có thể có ở những vị GS, TS hàng đầu mà thôi. Tôi rất ghét
nh́n hiện tượng mà đánh giá bản chất, nhưng sự thật những ǵ
diễn ra trước mắt ở các BV Tư mà thấy đau ḷng. Nhiều lúc
bác sĩ làm tư phải tự nhủ
ḷng ḿnh, ừ th́ họ có tiền, c̣n ḿnh th́ cần tiền của họ để lo
đủ thứ cho bản thân và gia đ́nh. Nếu ở BV Công th́ ḿnh làm sao có được như ngày hôm nay?
Nhưng ở đây
nào có đoàn thể bảo vệ. Công đoàn ư, để làm ǵ? sẽ chẳng khác nào các
khu công nghiệp. Đảng ư? nào có họp chi bộ bao giờ?
Chỉ có điên
mới tự xưng ḿnh là đảng viên ở BV tư!
Có bao
nhiêu người nghèo vào BV Tư? tôi không biết nhưng tôi đoán từ
suy luận của ḿnh là rất ít, không thể nhiều được. Các bạn có
khi nào ngạc nhiên sao không thấy ông chủ nào nhảy vào lănh vực
xă hội hóa công tác y tế dự pḥng? Bạn có biết không ngày xưa
khi mà mới có chủ trương về tiêm chủng 06 mũi cơ bản cho trẻ em
dưới 12th, những CB y tế phải lặn lội và thuyết phục với muôn
vàn khó khăn. Chuyện đem con đi giấu, hoặc rút dao đ̣i chém là
chuyện thường thấy. Và tất nhiên cũng không ít nước mắt của CB y
tế nhất là những người nữ. Sự chua xót cho đến nao ḷng của các
vị lănh đạo, v́ dân ḿnh nghèo mà dốt nữa. Ta trách ai? Có chăng
là chiến tranh và hậu quả của nó...
Ngày xưa
chuyện tiêm chủng mà chết do các tại nạn do tiêm (tai biến,
nhiễm trùng, thuốc bảo quản không tốt..)là chuyện có thể hiểu và
chấp nhận... Có được thành tựu ngày hôm nay về tiêm chủng là quá
rơ, vậy mà... không biết tôi có chủ quan không, có vài cas chết
nghi ngờ do vaccine mà thành tựu về tiêm chủng đang đứng trước
nguy cơ... sụp đổ! Ai sẽ là người chịu trách nhiệm nếu ngày nào
đó bệnh bại liệt quay trở lại VN? Thật là khủng khiếp! Việc
người nghèo VN là đa số, các Bs của VN cũng đa số xuất phát từ
ruộng đồng mà ra, cha mẹ ông bà ta cũng có người lựa cho con
ngành y là để giúp đời và cũng để giúp cho bà con của xóm làng
ḿnh v́ khi ốm đau, đi nhà thương xa tốn tiền lắm! Có lẽ các bạn
cũng đă nghe câu này ở đâu đó và các bạn cũng nghe câu này: ước
ǵ quê ḿnh có được một bệnh viện có trang thiết bị tốt chuẩn
đoán chính xác như ở Sài G̣n, v́ lên đó tốn kém quá! Sẽ là khập
khiểng khi so sánh giữa hai lời nói nhưng chắc chắn rằng trong
"tâm" của những câu chữ kia ẩn chứa một sự kỳ vọng đến mỏi ṃn
là làm sao quê ḿnh có Bs giỏi, BV điều trị có chất lượng để rồi
cũng đở tốn kém và vất vả (ai cũng biết chi phí để được điều trị
tại SG không chỉ có là cái phiếu tính tiền lạnh lùng kia)! Tôi
không hiểu sao tất cả các chỉ định cận lâm sàng của các Bs ở
những BV Sài G̣n kể cả bv công và bv tư đều ở mức gần như đem
con người ra soi hết? để biết hết hay là cho chẩn đoán đầy đủ và
chính xác? Tất cả những kỹ thuật cao không là để phô diễn rồi,
vậy cái ǵ ở đây? có phải là lợi nhuận không? tại sao những sản
phụ "sanh thường" thôi mà BV Từ Dũ, Phụ sản quốc tế cũng sanh
tuốt, khám phụ khoa v́ huyết trắng thôi mà th́ cớ ǵ phải làm
tất cả để t́m ung thư? th́ trách làm sao quá tải ở Bv TW c̣n các
trạm y tế và BV Quận vắng như chùa bà đanh!
Chuyện
tiêu cực th́ đâu chỉ có ngành y tế? Hoa hồng ư đâu chỉ có thuốc?
lót tay ư đâu chỉ có Bs?Và chuyện người giỏi có đạo đức ngành
nào cũng có kia mà, ta mà bàn chuyện này sẽ là... không biết hết
đâu! Giống như không hiểu sao ngày nay các ông cán bộ làm sao mà
giàu thế, ai biết chỉ coi? Không biết!
Câu hỏi
được đặt ra là làm sao để Bs ra trường quay về quê hương ḿnh mà
phục vụ nơi mà ḿnh mang nợ với đồng nghiệp và tất nhiên với một
tấm ḷng muốn phục vụ cho quê hương?
Doan
Thu Thu
Toi cung
la mot bac si cong tac o mot tinh khong xa TP Ho Chi Minh, toi
thay cac ban dong nghiep ban tan "rom ra" qua, toi cung xin noi
vai y nghi cua minh trong cong viec cua mot bac si.
Hien gio
hoan canh cua toi lam nhieu ban be ai ngai, toi la mot bac si
nhi cong tac tren 10 nam o BV cong, sau do vi hoan canh gia dinh
toi nghi viec, sau do toi co xin di day o mot truong y te cua
tinh, nhung toi phai chiu luong cua mot bac si moi ra truong!
sau mot thoi gian di day toi thay con nho cac benh nhi cua toi
qua, the la toi xin lam bac si cua PK tu o TP, nhung noi that
cong viec o day lam toi phai suy nghi qua, vi do thu nhap cua PK
toi duoc yeu cau phai ke toa thuoc dac tien hon nhu cau thuc su
cua benh nhan, hoac de nghi benh nhan lam xet nghiem qua muc can
thiet, the la mot lan nua toi lai nghi viec!
The la
toi quay tro lai BV cong lam voi muc luong cua bac si moi ra
truong chi khoang 2 tr/thang. Toi chi co mot mong muon don gian
la kham benh cho cac benh nhi, nhung voi muc luong nhu vay, hien
toi khong mo phong mach tu, toi con mot nguoi me phai nuoi, toi
lo khong biet toi co song noi trong con "bao" gia khong?
Toi rat
mong duoc huong dong luong xung dang voi cong suc cua minh (du
gi toi cung da ra truong 20 nam roi), nhung toi chi nhan duoc
cau tra loi do la do qui che nha nuoc!
Toi nghi
cung buon, de duoc lam mot bac si kham benh trong co quan nha
nuoc toi phai tra gia nhieu qua!
(YKHOANET: biên tập lại câu cú của Kiếm
Khách mệt quá!)
huu
khuong
Em chào
tất cả các bác!
Thấy các
bác chuyện tṛ rôm rả quá nên xin phép được tham gia mấy nhời.
Em là bác sĩ mới ra trường được 2 năm. Hiện nay em đang công tác
tại một pḥng khám tư nhân ở Hà Nội. Lương của em tuy mới ra
trường nhưng cũng rất khá. So với thu nhập từ lương của các bác
sĩ bệnh viện công lâu năm theo em được biết th́ lương em c̣n cao
hơn nhiều. Pḥng khám của em khám hoàn toàn miễn phí nên quan hệ
thầy thuốc- bệnh nhân rất dẽ chịu. Trong qúa tŕnh làm việc em
không phải áp lực ǵ từ phía lănh đạo, chỉ có tự ḿnh nỗ lực
vươn lên. Việc kê đơn đúng người đúng bệnh. Người giàu hay người
nghèo, quan chức hay dân thường em đều phục vụ b́nh đẳng như
nhau.Bản thân em, em thấy ḿnh cũng đă cố gắng hết sức để thực
hiện những ǵ gọi là đạo đức nghề nghiệp. Các bác nghe vậy chắc
cũng phần nào h́nh dung ra môi trường làm việc của em rất thoải
mái phải không?Đúng như vậy đấy!
Nhưng em
vẫn luôn có một mong muốn cháy bỏng được trở về quê làm việc, để
được phục vụ những người thân yêu, những bệnh nhân nghèo ở quê.
Không biết em có dở hơi không nhỉ? V́ đến bây giờ em vẫn c̣n
những lư tưởng như vậy. Hiện tại em chưa thể thực hiện được mong
muốn của ḿnh v́ nhiều lẽ. Thứ nhất do gia đ́nh em nghèo, không
có đủ tiền để "chạy" vào một bệnh viện công ở tỉnh.Thứ 2, em
thấy chuyên môn ḿnh c̣n dốt(đây là nguyên nhân chính), nếu về
quê phục vụ không ra ǵ th́ có lỗi với bà con. Em đang tự ḿnh
kiếm tiền để học cao học. Hy vọng sau khi học xong có thể đàng
hoàng về quê công tác, góp sức mọn phục vụ bà con.
Nghe các
bác đang làm ở bệnh viện công nói trong diễn đàn này em thấy
buồn quá!Không phải buồn v́ t́nh trạng tiêu cực ở bệnh viện công
hiện nay( em đă biết như vậy trong quá tŕnh học đại học và học
định hướng chuyên khoa).Em buồn v́ các bác sau khi được bệnh
viện cho đi học rồi lại quay lưng ra đi.Có khi nào các bác tự
hỏi cái gọi là giỏi chuyên môn của các bác từ đâu mà có?Tất
nhiên cũng là do nỗ lực của bản thân nhưng nếu không có những
bệnh nhân (chính là những người thầy của ḿnh),nếu như không có
nhà nước hỗ trợ cho các bác đi học th́ làm sao các bác có được
chuyên môn như vậy?Các bác có biết một Bác Sĩ đi học cao học tự
do phải tự túc kinh phí đào tạo, học phí gấp trên 10 lần đối
tượng do cơ quan y tế nhà nước cử đi(bác nào không tin th́ hỏi
pḥng đào tạo trường ĐH Y Hà Nội). Em nói như vậy để mong các
bác trân trọng những ǵ ḿnh đang có. V́ thực tế người làm y tế
tư nhân c̣n rất nhiều điều thiệt tḥi, thiếu b́nh đẳng.
Em không
có nhiều kinh nghiệm sống nhưng nghe các thầy nói sướng khổ do
ḿnh. Ở đâu cũng vậy, tư nhân hay nhà nước, nếu ḿnh có đủ tài
và đạo đức th́ ḿnh vẫn được tôn trọng, vẫn có cuộc sống tốt.
Tài năng là thứ quyền lực mạnh nhất và cũng là lâu bền nhất, c̣n
quyền chức chỉ là phù du tạm thời.Nếu là một bác sĩ tài đức vẹn
toàn th́ không có một lănh đạo nào chèn ép được.Nếu có chăng th́
chỉ là sự ghen ghét đố kị, thế chẳng phải càng giúp ḿnh tiến bộ
hơn sao?
Em xin có
vài ư kiến như vậy!Có ǵ mạo phạm mong các bác bỏ qua cho em,
trẻ người non dạ mà!
Chúc
thành công!
Thanh
Thanh
Toi doc y
kien cua cac ban, va thay ai cung co ly ca. Ve phan toi toi cung
la BS, toi cung rat co tam voi nghe va say me nghe nghiep. Toi
cung thay nhung diem tieu cuc nhu cac ban noi trong cac benh
vien cong. Nhung BS khong co duc, ninh not gioi, noi khoe va
luoi nhac thuong duoc khen va co danh hieu va duoc len luong.
"Mom mieng do chan tay" ma.
Co nhung
luc toi rat buon va muon bo nghe, nhung nghi lai va thay rat
nhieu benh nhan nang va ngheo vao day va can den minh, du ho
chang cho toi gi ca, nhung can benh cua ho duoc day lui, day la
thanh qua cua lao dong va toi thay vui. Tat ca dieu day giup toi
vuot qua tat ca nhung gi minh thay la tieu cuc dang dien ra o BV
cong.
Nhung
cong bang ma noi khong phai benh vien tu khong co tieu cuc. Tu
la mang tinh kinh doanh va loi nhuan roi, va vi loi nhuan nhieu
BS cung bat chap tat ca, nhieu khi co giai phap dieu tri re tien
hon van lanh benh, nhung lai chon giai phap dat tien.
Thua cac
ban, neu la mot BS co tam thi o dau, moi truong nao chung ta
cung cong hien duoc, van de ta co vuot duoc su cam do khong. Mat
khac ban cung nen hieu rang xa hoi dang co nhieu tieu cuc, hay
chung tay cung Dang va nha nuoc day lui tieu cuc di. Ta tu rut
lui di tim su yen am cho minh thi con gi goi la tam huyet.
Nguyễn
Hải Đăng
Tôi xin
được trao đổi đôi điều với các đồng nghiệp, trên tinh thần xây
dựng.
Tôi là
một bác sỹ, đă tốt nghiệp được 9 năm. Nếu tính số bệnh nhân tôi
khám và chữa bệnh th́ tôi cảm thấy xấu hổ với các đồng nghiệp,
nhưng nếu tính đến những việc tôi đă làm được th́ tôi nghĩ ḿnh
không phải là quá kém.
Tôi xin
trao đổi trên hai mặt cụ thể:
Thứ nhất
là trách nhiệm.
Khi đă
chấp nhận theo đuổi ngành y, tức là chấp nhận một ngành nghề đặc
biệt với những quy chuẩn về đạo đức nghề nghiệp và chuyên môn
trong đó đề cao đức hi sinh và sự khắt khe khi đánh giá những
sai lầm chuyên môn cá nhân.
Vậy có
thể nói người làm ngành y có trách nhiệm cao lắm, trách nhiệm
với bệnh nhân nhưng cũng đồng thời là trách nhiệm đối với đồng
nghiệp và chính bản thân ḿnh.
Liệu các
đồng nghiệp đă có ư kiến ở trên đây trong thời gian hành nghề
của ḿnh đă bao giờ tham gia cấp cứu một ca ngừng tim mà ḿnh
chỉ là người t́nh cờ đi qua pḥng cấp cứu không? Khi mà chúng ta
xác định sự giúp đỡ của chúng ta với đồng nghiệp trong hoàn cảnh
đó là hoàn toàn v́ đạo đức nghề nghiệp. Tôi mong muốn mỗi chúng
ta tự đặt ḿnh vào hoàn cảnh đó, để tự vấn lương tâm, xem chúng
ta đă có trách nhiệm thực sự trong nghề nghiệp chưa.
Tôi hoàn
toàn không đồng ư với các đồng nghiệp có ư kiến quá nhiều về sự
áp bức, về lương tâm bác sỹ phải làm việc trong sự bất cập của y
tế công, về sự ưu việt của bác sỹ được làm việc trong hệ thống y
tế tư. Các đồng nghiệp có biết hết quyền lợi của ḿnh khi công
tác trong hệ thống y tế công hay không, có đấu tranh v́ quyền
lợi đó hay không, đă làm hết trách nhiệm của ḿnh hay chưa, đă
v́ đồng nghiệp của ḿnh hay chưa... Khi được đi học nâng cao
tŕnh độ các đồng nghiệp có nghĩ rằng ḿnh sẽ làm việc tốt hơn
tại vị trí ḿnh đang làm, hay chỉ nghĩ ḿnh sẽ kiếm được chỗ tốt
hơn chỗ ḿnh đă có.
Hệ thống
y tế tư nhân có vai tṛ khá tích cực khi cung cấp dịch vụ chăm
sóc sức khoẻ. Chúng tôi có một quan điểm khá thú vị rằng tài
nghệ của bác sỹ phải thể hiện ở pḥng khám tư nhân. Điều đó là
sự thật, ít ra là hiện nay, ở Việt Nam. Nhưng các đồng nghiệp
đang làm ở các pḥng khám tư nhân, các đồng nghiệp đang khát
khao làm ở pḥng khám tư nhân có biết sự khắc nghiệt của nó hay
không? Tôi nói thẳng, đa phần quyền lợi của các đồng nghiệp chỉ
nằm ở đồng lương (có thể khá cao đấy), nhưng các đồng nghiệp có
thể bi sa thải ngay nếu lợi ích của pḥng khám bị các đồng
nghiệp làm cho nó bi tổn thương. Tôi nói bóng gió như vậy các
đồng nghiệp có hiểu không? Nếu doanh thu của pḥng khám tính
theo ngày giảm sút quá nhiều, tôi là nhà quản lư pḥng khám có
thể kính mời các đồng nghiệp đi làm chỗ khác, dù các đồng nghiệp
có cao quư đến đâu, dù các đồng nghiệp có được bệnh nhân yêu quư
đến đâu (tôi đă từng chứng kiến và có ư rồi đấy), trừ phi các
đồng nghiệp thuộc thành phần đặc biệt. Mà các đồng nghiệp có
biết doanh thu pḥng khám đến từ đâu hay không, nó vừa đến từ số
lượng bệnh nhân, vừa đến từ danh tiếng các thầy thuốc, nhưng nó
đến từ một nguồn vô cùng quan trọng đó là số tiền sẽ được chi
phí cho mỗi bệnh nhân. Vậy các đồng nghiệp yêu quư bệnh nhân như
thế nào đây, để vừa được trả lương cao, vừa giữ được đạo đức
nghề nghiệp.
Để kết
thúc vấn đề thứ nhất tôi thực tâm mong muốn mỗi chúng ta hăy làm
hết trách nhiệm nghề nghiệp của ḿnh. Đừng lấy bệnh nhân (là đối
tượng ḿnh bắt buộc phải phục vụ) được đặt trong các hoàn cảnh
khác nhau (khi đi khám ở các pḥng khám khác nhau) để làm bằng
chứng cho quan điểm cá nhân về nghề nghiệp. Y đức của một cá
nhân không được phép đánh giá bằng số lần cảm ơn của bệnh nhân.
Hăy đánh giá nó bằng những tổng kết cụ thể, khoa học về thành
quả và sai lầm nghề nghiệp của chính ḿnh.
C̣n những
chuyện ṿi vĩnh, tiêu cực tại sao tôi thấy mọi người cứ coi nó
là chuyện đạo đức? Rơ ràng nó là hành vi vi phạm pháp luật, vậy
th́ không bao giờ được bàn nó ở đây, khi chúng ta nói đến lương
tâm và đạo đức.
Thứ hai
là quyền lợi:
Tôi đồng
ư một phần với quan điểm về việc chúng ta có quyền đề nghị một
sự trả công tương xứng với những ǵ chúng ta cống hiến. Nhưng
khi so sánh quyền lợi giữa các bác sỹ làm y tế công với các bác
sỹ làm y tế tư nhân th́ quả là một sự khập khiễng, lư do th́ có
thể suy ra ngay từ phần đầu bài viết này của tôi, các đồng
nghiệp cũng có thế đọc thêm ư kiến của tôi tại
http://www.ykhoanet.com/binhluan/phanxuantrung/
080615_phanxuantrung_giaiphapnhanlucyte.htm.
Chính
sách mà chúng ta được hưởng quả thật là có nhiều bất cập, thiếu
sót. Nhưng tại sao chúng ta không hy vọng con, cháu chúng ta sẽ
được làm việc trong môi trường tốt hơn. Tôi tự hỏi các đồng
nghiệp liệu có đ̣i hỏi cho bản thân ḿnh quá nhiều không đấy?
Tôi thấy giải pháp đầy ra đấy, ngay từ bản thân chúng ta thôi.
Để kết
thúc ư kiến cá nhân tôi, tôi xin bày tỏ thêm một quan điểm. Tôi
cực lực phản đối việc bạn Phan Dan có ư kiến như vậy, v́ hai lẽ:
chúng ta là bác sỹ, chúng ta có tư cách của chúng ta, chúng ta
không thể bị áp bức được, chỉ có chúng ta tự ép ḿnh như thế,
việc chúng ta không có thể phục vụ đầy đủ cho bệnh nhân hăy tự
vấn chúng ta trước, bạn Phan Dan không nên vui v́ thấy có bác sỹ
nêu cảm nghĩ như vậy, cá nhân tôi, tôi thấy xấu hổ. Bên cạnh đó
việc lănh đạo của ai đó chèn ép cấp dưới th́ cấp dưới đó hăy đấu
tranh, không nên nêu khái quát ở đây, nếu tất cả các lănh đạo
ngành y đều chèn ép cấp dưới, có tài khen cấp trên th́ liệu
ngành y Việt Nam có được những thành tự như những năm gần đây
hay không, Phan Dan nói thế là chủ quan, thiếu kinh nghiệm,
thiếu tính xây dựng, đấy là tôi chưa tính đến việc nếu Phan Dan
là một bác sỹ th́ mắc thêm tội thiếu tôn trọng chính những người
thầy đă dạy ḿnh tnành nghề.
Tôi cũng
kính đề nghị diễn đàn chọn lọc ư kiến của các cá nhân đễ đăng
tải, phần đăng kư thông tin thêm mục nghề nghiệp như một nội
dung bắt buộc.
Tôi sẽ
không có ư kiến ǵ nếu quản trị diễn đàn chỉnh sửa, cắt bớt câu
chữ không cần thiết trong nội dung ư kiến của tôi mà không làm
thay đổi ư chính mà tôi muốn diễn đạt
Tôi xin
trân trọng cảm ơn!
Thích
Thiện Tâm
Trao đổi
cùng KIEM KHACH
Chào bạn,
tôi đă đọc bài của Bác sĩ Vân và bài của rất nhiều bạn ở trong
này trong đó có bài của kiem khach, tôi không biết bạn làm ǵ
nhưng có thể bạn không hề là bác sĩ điều trị trực tiếp. V́ sao
tôi nói như thế, xin lỗi bạn kiem khach, trước hết tôi xin thống
nhất một quan điểm là chúng ta sẽ trao đổi tranh luận trên quan
điểm tôn trọng lẫn nhau và không mạt sát cá nhân nhau nhé có thể
tôi hoặc bạn sẽ phê phán quan điểm của nhau nhưng không v́ thế
mà xúc phạm cá nhân mỗi người, hy vọng bạn đồng ư với đề nghị
này.
Tôi xin
phép đưa ra với bạn 2 câu hỏi để được nhận câu trả lời từ bạn
nhé
1. Nếu
bạn là bệnh nhân, bạn chọn phương án nào trong điều trị bệnh :
a - tốn
một số tiền rất nhỏ nhưng tốn thời gian rất nhiều và không biết
chắc có kết quả tốt hay không (chưa kể một số bs thiếu lương
tâm cứ cho thuốc cầm chừng khỏi hay không mặc kệ),
b- Tốn
một số tiền gấp 30 lần nhưng khả năng được chăm sóc tốt và được
điều trị tốt cũng như có thể khỏi bệnh trong 1 thời gian ngắn).
Nếu được
xin mời các bạn tham gia trao đổi về vấn đề này.
2. Có bao
giờ bạn tự hỏi tại sao hàng năm các bệnh viện đều có cử đi một
số "cán bộ nguồn" đi đào tạo nâng cao tŕnh độ bằng ngân sách
nhà nước nhưng kết quả những người đó học và đạt được mức độ như
thế nào so với những người tự bỏ tiền túi ra đi học? Có khi nào
bạn thấy rằng đó là một sự lăng phí vô cùng mà nhà nước không để
ư đến không ?
Tôi nhớ
con trai cố tổng bí thư Lê Duẩn đă trả lời như thế này khi ông
ta được hỏi v́ sao bỏ nhà nước ra làm ngoài: "Tôi đến nhà máy
của ḿnh nh́n công nhân lao động và những gương mặt ấy cho tôi
cảm giác nhẹ nhơm. Tôi cảm giác ḿnh làm được nhiều cho xă hội
khi tạo ra nhiều công ăn việc làm cho người dân, có đóng góp lợi
tức cho Nhà nước dù kinh doanh ban đầu đúng là sự lựa chọn cực
chẳng đă" (trích
http://www1.thanhnien.com.vn/
TNTS/2007/10/24/213560.tno) như vậy việc tôi yêu cầu được
trả tiền lương tương xứng với sức lực tôi làm th́ có ǵ là xấu
phải không bạn. Tôi mơ ước ḿnh thật giàu để có thể làm tốt công
tác phục vụ của ḿnh. Bạn có thấy rằng, khi bạn làm việc trong
bệnh viện công bạn có thể giúp cho 100 người nghèo nhưng nếu bạn
giàu như Bill Gates bạn bạn có thể giúp nhiều người nghèo hơn
không?
Tôi chỉ
xin tất cả mọi người hiểu rằng nếu nhà nước không thay đổi cơ
chế quản lư & làm việc trong bệnh viện công th́ đến một ngày nào
đó không chỉ bs giỏi sẽ chạy ra bệnh viện tư mà ngay cả bệnh
nhân nghèo cũng chạy ra bệnh viện tư bạn ạ
Hy vọng
có dịp được trao đổi nhiều với Kiem Khach
Nguyễn Hồng Vui
Tôi xin trao đổi đôi lời chia sẻ với các đồng nghiệp.
Tôi cũng là bác sỹ đă từng công tác hơn 10 năm trong cơ quan nhà
nước. Tôi thấy Bs Vân đề cập nhiều nội dung rất thực tế mà chúng
ta không thể phủ nhận.
Những bất cập trong cơ quan y tế nhà nước làm cho những cán bộ y
tế có lương tâm cảm thấy phải ray rứt. Đó là chưa kể đến những
tiêu cực cố hữu như ṿi vĩnh bệnh nhân, cố t́nh chậm xử trí cho
bệnh nhân với lư do "Để theo dơi" mặc dù BS đôi khi đă biết rơ
bệnh cần giải quyết thế nào. Bệnh nhân và người nhà tội nghiệp
cứ phải chờ đợi theo dơi, chỉ những bệnh nhân biết đi cửa sau,
lót tay cho Bs mới đước giải quyết sớm. Đến nỗi những bệnh nhân
nghèo cũng không c̣n mặn mà với Bảo hiểm Y tế, với bệnh viện
công mà t́m đến với các pḥng khám tư, BV tư.
Ngoài ra, những vấn đề khác như lương, hay không được làm tṛn
những chức trách của BS, điều kiện làm việc... như Bs Vân đă đề
cập đang ngày ngày làm chán nản một bộ phận không nhỏ cán bộ y
tế. Những Bs ít lương tâm, kiếm tiền bất chính trên bệnh tật của
bệnh nhân th́ vẫn vui vẻ chấp nhận làm việc. Những Bs có lương
tâm th́ chán nản và t́m cách ra đi như bs Vân và nhiều người
khác, đang trở thành trào lưu và dẫn đến t́nh trạng chảy máu
chất xám. Ở các bệnh viện tư, pḥng khám tư hay các doanh nghiệp
nước ngoài người ta tạo đk cho Bs được làm tṛn chức trách của
một Bs, và yêu cầu Bs phải làm tốt điều đó. Đối lại, Bs được đối
đăi đúng với vị trí chức ttrách của ḿnh. Nghành y tế Việt Nam
đang đứng trước t́nh trạng cán bộ y tế vừa yếu vừa thiếu, vừa
mất cân đối. Nếu cứ theo đà này th́ t́nh h́nh đó không nhữnh
không được cải thiện mà ngày c̣n trầm trọng hơn.
Kiem
Khach
Tôi xin
chia sẻ vài ư với các đồng nghiệp.
Đúng là
"Bs phải được đối xử đúng với chức trách bác sĩ của ḿnh" như Bs
B.Vân nói, nhưng tôi biết bạn bỏ bệnh viện công bạn làm BV tư
có hai điều chắc chắn bạn được là:
Bạn có
tiền và người bạn phục vụ không là người nghèo. Vậy th́ chức
trách người Bs mà bạn mong muốn nghe sao nó không suông lắm! và
chữ "lương y như từ mẫu" nghe chua xót làm sao! Tôi không hiểu
sao lănh đạo của bạn lại giao chỉ tiêu một cách kỳ khôi như vậy
(tôi tin là đây là cá biệt) có chăng là v́ bệnh nhân quá đông mà
nhất là người nghèo nữa, dưới áp lực đó tự bạn thấy rằng ḿnh
phải tăng tốc v́... nhiều người chờ ḿnh mà không có thời gian
tư vấn mà thôi. Tôi không tin là có một lănh đạo nào đó lại
không muốn cho người bs được làm tṛn bổn phận bs cả! Nói như
bạn th́ rơ ràng một thực trạng là các con em của làng quê nay
trở thành vị bs phải bỏ bà con nghèo của ḿnh, nơi mà đáng lư ra
ḿnh phải về phục vụ (trong đó có cả cha mẹ và những người thân
yêu) mà đành ḷng ra đi... sao mà nảo ḷng quá!
Người
nghèo, khi mà nói tới bệnh th́ chỉ có nước kêu trời và cầu may
vào chính sách BHYT của nhà nước mà thôi, bạn có biết không
người nghèo không bao giờ dám mơ tới cái BV tư của bạn đâu, và
nếu có vào th́ bạn nên nhớ là họ đă vay mược tứ tung rồi đó bạn
ạ. Nhiều lúc tôi chứng kiến... vào cấp cứu TBMMN mà trong túi
chỉ có 200.000 đ mà đă gom góp v́ thằng nhỏ con bán vé số chưa
kịp trả cho chủ (rồi đây nó sẽ ra sao?) đă nghèo mà vào BV nhà
nước cũng đa số là BV nghèo nữa và nói như bạn th́ một ngày nào
đó cũng không c̣n BS (giỏi như bạn) để mà bà con nghèo ḿnh
nhờ. Tôi không nói về chính sách của nhà nước, bạn biết không có
bạn lúc ở BV công một hai đ̣i đi học để nâng cao tay nghề, bạn
có tay nghề rồi (chuyên khoa I chẳng hạn) ra trường mà bạn làm ở
một BV tư th́ thu nhập 10 triệu đồng/tháng là cái chắc, nhưng
bạn có biết đâu cái CKI mà bạn có là trong đó có công của nhưng
đồng nghiệp của ḿnh ở BV công là phân nửa số tiền đó! V́ những
người này phải gánh vác cho bạn trong khi bạn đi học, đó là chưa
kể kinh phí dù ít ỏi nhưng sự kỳ vọng bạn về phục vụ bệnh viện
của ḿnh mà lănh đạo và các đồng nghiệp của bạn mong muốn nhiều
lắm vậy mà cũng đành vứt áo ra đi và nói rằng BV này trả lương
không xứng với tay nghề của tôi, ai trả lương cao tôi phục vụ...
Thật là hết nói! Hoặc dữ lắm là bù tiền đào tạo là cùng!? Tôi
cũng không phải là người không biết giá trị của tay nghề của
tôi, nhưng cái chính là hăy chung tay cùng với BV của chúng ta
(v́ thật sự là nơi mà ta đă được nuôi dưỡng và trưởng thành) v́
như Bác Vơ Văn Kiệt có nói: "Không ai tự ḿnh lựa cửa chui ra "
mà. Vậy bạn có bỏ mái ấm của ḿnh hay cái nhà nghèo của ḿnh nơi
đó có cha mẹ ḿnh không? Tất nhiên là không rồi, vậy chỉ có cách
là làm sao để nhà ta trong đó có những người thân ngày càng khá
giả hơn chứ, nếu tất cả đều ra đi như bạn th́ c̣n ǵ quê hương?
hay bạn nghỉ việc xây dựng quê hương và nâng cao tay nghề phục
vụ quê hương là việc của người khác (của những Bs dốt, nghèo
chăng?) hay thế hệ sau, chờ chính sách nhà nước trả lương cao
cho bạn bạn mới phục vụ?
Ngành y
là ngành của những "người thiện", khi chấp nhận dấn thân vào
nghiệp này ta đă lường trước các khó khăn mà chỉ có sự hy sinh
và một tấm ḷng v́ người bệnh mà nhất là bệnh nhân nghèo. Nếu ta
xa rời ư niệm này th́ ta không c̣n là thầy thuốc nữa, chỉ c̣n
lại người Bs nhà cao cửa rộng, ở đường phố mặt tiền, có xe hơi.
Một ngày nào đó bạn rơi vào hoàn cảnh nghèo và bị bệnh bạn mới
biết cái khổ của BV công và cái khổ của người nghèo và nếu tệ
hơn bạn gặp người bs của BV tư hỏi bạn có tiền không? không có
hả? đi qua BV công!
Nếu các
bạn sẵn ḷng có thể trao đổi trên diễn đàn với chúng
tôi:www.benhvienlongxuyen.com
Dong Khoi
Wednesday, July 09, 2008
Toi xin
chia se nhung tam tu cua ban. Vi toi cung la 1 dong nghiep cua
ban, toi dang cong tac tai 1 bvien tuyen huyen. Cong viec chuyen
mon da chiem het thoi gian, biet rang chon nghe y la phuc vu,
chia se nhung tam tu,nguyen vong cua nguoi benh, ban than phai
biet hy sinh...
Truc cap
cuu 1 dem o bvien cua toi duoc 25000dong, truc 1 tuan da so la 2
dem. Truc xong da so khong duoc nghi bu, phai tiep tuc diep khuc
kham, chan doan, dieu tri... Met moi, ue oai... ma khong co che
do boi duong cho nhung ngay do... Con lanh dao chi noi 1 cau rat
vo cam: "do bs di cong tac... neu anh truc ra nghi nua thi ai
lam..."
Con lanh
dao thi sao? Ban co biet khong truc lanh dao thi khong luc nao
co mat tai bvien, giao pho het cho truc cap cuu chuyen mon,
khong quan tam gi den chuyen mon... Giao ban thi luc nao cung
noi nhan vien phai nhu the nay, nhu the khac... phai cho nhap
vien nhieu de du chi tieu duoc giao... Cuoi nam hop binh xet lao
dong tien tien thi hang ngu lanh dao deu duoc tinh khen, so
khen... con nhung nguoi truc tiep lam cong tac chuyen thi chi
duoc ... vo khen. That la bat cong, ngoi mat ma an bat vang....
Co nhieu
luc cac dong nghiep ngoi tam su muon nghi viec vi chuyen cong
tac lanh dao lai khong giai quyet voi ly do la thieu bac si, mac
dau da cong tac tren 12 nam.
La 1 benh
vien nhung khong co co so vat chat toi thieu cho 1 bs lam viec
hoac o lai truc, khong co thu vien chuyen mon, khong co
internet... thi lam sao nang cao trinh do chuyen mon? Can 1
thong tin y hoc moi thi phai ra quan net...
Luong
hang thang voi 1 bs chi khoang 2.500.000dong so voi con bao
truot gia nhu hien nay thi lam sao du trang trai cho gia
dinh,cho con cai an hoc... Toi cung co y dinh bo viec vao sg xin
viec va hoc hoi them ve chuyen mon... va cung muon duoc doi xu
dung voi chuc trach bac si cua minh...
khanh
hoa10/7/08
Bs Dong Khoi
Phan
Dan
Wednesday, July 09, 2008
Toi rat
vui va thay Bac si dam noi ro ve cam nghi cua minh da song trong
co che bi ap buc ma khong co the phuc vu day du cho benh nhan
Tuy nhien
Bac si cung nen hieu cho cac cap lanh dao. Ho cung biet nhu Bac
si biet nhung ho so va khong co can dam noi ra ma thoi. Ho chi
co tai khen cap tren va chen ep cap duoi ma thoi.
|